Người trong ảnh

By


    
   Sau hơn hai năm đọc "CHUYỆN Ở SÂN SAU" của Trường Lam một bút ký gây xôn xao dư luận viết về gia tộc của Bác Hồ năm nay - 2010  thật thú vị khi tôi đã có vài dịp gặp và chuyện trò với người được nhắc tới trong bút ký ấy đó là Thượng tọa Thích Chân Quang - tên khai sinh là Vương Chí Việt (bên trái).

More...

Nước mình có bốn Trung ương ?

By


         
 

    NƯỚC MÌNH CÓ BỐN TRUNG ƯƠNG ?

    Ở số 16 Lê Hồng Phong Quận Ba Đình TP Hà Nội có một tấm Pa nô treo đã nhiều ngày.
    Không ít người đi qua đây đều dừng lại bàn tán.
    Có người đã tức cảnh làm mấy câu thơ sau:


             Nước mình có bốn Trung ương

        Nào đâu chỉ một rõ tường tận đây

              Hội thi tin học mấy ngày

        Chữ treo "cả tháng" phô bày phố đông


        ( Ảnh chụp lúc 12h ngày 28-7-2010)
    

More...

Cơ quan Cảnh sát Điều tra cố tình bưng bít Luật sư vẫn kiên quyết lôi những kẻ đồi bại ở Hà Giang ra ánh sáng

By

 

 Trở lại vụ việc ở Hà Giang:

 CƠ QUAN CẢNH SÁT ĐIỀU TRA CỐ TÌNH BƯNG BÍT LUẬT SƯ VẪN KIÊN QUYẾT LÔI NHỮNG KẺ ĐỒI BẠI Ở HÀ GIANG RA ÁNH SÁNG

     Đó là lời khẳng định của Tiến sĩ - Luật sư Trần Đình Triển Trưởng Văn phòng Luật sư Vì Dân với phóng viên Báo Người cao tuổi sau khi ông có cuộc công du đầy vất vả đến Hà Giang trở về. Tỏ ra rất bức xúc Luật sư  cho biết Văn phòng Luật sư Vì Dân sẽ làm đến cùng cho dù phải mất bao nhiêu công sức tiền bạc bất chấp mọi lời đe dọa ngoài việc bảo vệ 2 cháu Hằng và Thúy còn là trách nhiệm bảo vệ công lí để lôi bằng được những kẻ đồi bại ở Hà Giang ra ánh sáng. Liên quan đến động thái của cơ quan CSĐT CA tỉnh Hà Giang theo luật sư Trần đình Triển cơ quan này đang vi phạm pháp luật rất nghiêm trọng...
       

      TS - LS Trần Đình Triển ( bên phải) trao đổi với PV Báo Người cao tuổi

   PV: - Được biết ông vừa có chuyến công du đầy vất vả tới Hà Giang. Những gì gây ấn tượng và bức xúc nhất với ông trong chuyến đi đó?

TS - LS Trần Đình Triển: - Ấn tượng nhất khi tôi đặt chân đến Hà Giang và những ngày tiếp sau đó ở tỉnh này là dư luận nhân dân hồ hởi đồng tình đánh giá cao kết luận của UBKT TW Đảng. Điều này thể hiện sự nghiêm túc của UBKT TW Đảng đã đấu tranh quyết liệt với những biểu hiện xuống cấp về đạo đức trong bộ phận cán bộ đảng viên. Tuy nhiên điều bức xúc là nhân dân phẫn nộ đặt câu hỏi rằng tại sao ông Tô vẫn ngang nhiên huấn thị về công tác phòng chống mại dâm. Báo Hà Giang đăng ảnh ông Tô rất to trên mặt báo. Nhân dân cũng thắc mắc với tôi sao không thấy các báo tiếp tục lên tiếng nữa trong khi những vụ việc bùng nhùng liên quan đến một số cán bộ lãnh đạo ở tỉnh này chưa được giải quyết dứt điểm.

    PV: - Xin trở lại nội dung chính là lí do ông có mặt ở Hà Giang. Diễn biến vụ mua dâm trẻ vị thành niên là học sinh trường Việt Lâm đến đâu rồi thưa luật sư?

TS - LS Trần Đình Triển: - Trước tiên phải xin lỗi nhà báo để gọi cho đúng bản chất của vụ việc phải là vụ cưỡng dâm trẻ vị thành niên mới đúng gọi là "mua dâm" thì oan cho các cháu. Với tư cách luật sư bảo vệ cho các cháu tôi thấy rằng chưa có gì mới. Thay cơ quan điều tra từ cấp huyện lên cấp tỉnh chỉ là hình thức là "bình mới rượu cũ" mà thôi. Hàng loạt cán bộ quan hệ tình dục với trẻ vị thành niên trong đó có ông Nguyễn Trường Tô chưa có ai bị khởi tố bị can để điều tra. Án sơ thẩm bị hủy 6 tháng rồi mà chưa hề thấy ai bị khởi tố về tội làm sai lệch hồ sơ vụ án quy định tại Bộ luật Hình sự. Đây là điều lạ lùng không thể chấp nhận được trong vụ án này.

     PV: - Có tin rằng hai cháu Hằng và Thúy đã kí vào đơn từ chối luật sư thực hư việc này ra sao?

TS - LS Trần Đình Triển: - Đúng là có chuyện ấy. Tôi cũng rất bất ngờ khi nhận được thông báo của cơ quan điều tra. Với kinh nghiệm nhiều năm trong nghề tôi khẳng định các cháu tiếp tục bị bức cung mớm cung dụ cung và bị bắt ép kí văn bản từ chối luật sư. Khi nhận thông báo này Văn phòng luật sư Vì Dân thông báo ngay cho bà Thơm mẹ cháu Thúy; bà Huệ mẹ cháu Hằng. Hai gia đình phản ứng kịch liệt đối với cơ quan điều tra. Bà Thơm lập tức có mặt tại Hà Nội bày tỏ quyết tâm làm đơn tố cáo việc này. Tôi khuyên bà hãy bình tĩnh để Văn phòng làm việc với Cơ quan điều tra đã.

      PV: - Ông có thể nói cụ thể diễn biến dẫn đến tình huống này?

TS - LS Trần Đình Triển: - Tôi khẳng định Cơ quan CSĐT CA Hà Giang vi phạm pháp luật hết sức nghiêm trọng. Suốt hơn 5 tháng trời gia đình không được vào thăm các cháu. Việc khống chế ép buộc dụ dỗ gia đình và các cháu tiếp tục diễn ra thậm chí bằng mọi thủ đoạn còn quyết liệt hơn. Ông Vi Anh Tuấn Phó phòng PC16 CA Hà Giang nói với mẹ 2 cháu rằng thuê luật sư làm gì luật sư làm vụ này chỉ cốt để đánh bóng tên tuổi thôi. Càng thuê luật sư các cháu khai càng nhiều thì càng nặng tội và con các chị sẽ không bao giờ được ra khỏi trại giam... Ngày 10-6-2010 ông Long Trưởng phòng PC16 cùng ông Vi Anh Tuấn và giám thị trại giam mời gia đình 2 cháu lên trại cho gặp các cháu mua chuộc khống chế bắt ép gia đình và các cháu kí biên bản từ chối luật sư. Tuy nhiên hai gia đình không đồng ý. Sau đó Văn phòng luật sư Vì Dân nhận được thông báo ngày 12-6-2010 Nguyễn Thúy Hằng đã kí đơn ngày 13-6-2010 Nguyễn Thị Thanh Thúy cũng kí đơn từ chối luật sư Trần Đình Triển. Rõ ràng đã có biểu hiện khuất tất trong quá trình tố tụng. Ngay tôi là luật sư bảo vệ cho 2 cháu với đầy đủ thủ tục theo quy định của pháp luật mà từ khi bản án sơ thẩm bị hủy đến nay không hề nhận được thông báo lịch hỏi cung bị can không một lần được tham gia hỏi cung bị can. Đây là sự vi phạm vô cùng trắng trợn và nghiêm trọng Điều 58 Bộ luật Tố tụng hình sự. Không ít lần tôi nhận được những lời đề nghị khiếm nhã để mua chuộc. Sau đó là những lời lẽ đe dọa. Họ bắn tin cho tôi là từ Hà Giang về Hà Nội "chỉ có một con đường thôi liệu đường mà làm ăn".

     PV: - Vậy chuyến đi Hà Giang của luật sư diễn biến ra sao?

TS - LS Trần Đình Triển: - Ngày 15-7-2010 tôi đến làm việc với cơ quan điều tra có sự tham gia của kiểm sát viên thuộc VKSND tỉnh Hà Giang. Tôi đề nghị luật sư điều tra viên kiểm sát viên cùng vào trại gặp Thúy và Hằng để làm rõ việc các cháu từ chối luật sư. Thế nhưng công an kiên quyết từ chối và không cho tôi vào gặp các cháu. Tôi yêu cầu lập biên bản về việc này nhưng cũng bị công an từ chối. Họ chỉ khăng khăng lập biên bản việc luật sư tiếp nhận văn bản từ chối luật sư của các bị can. Ngay việc lập biên bản này CSĐT CA Hà Giang cũng có biểu hiện gian dối trắng trợn. đó là người lập biên bản cố tình để trống một khoảng giấy nằm giữa đoạn văn. Tôi khẳng định đây là âm mưu để họ điền thêm những điều có lợi cho họ vào sau khi chúng tôi đã kí biên bản. Tôi đã phát hiện ra cảnh cáo cán bộ điều tra đó và dùng nghiệp vụ khóa đoạn trống đó lại. Toàn bộ sự việc này có sự chứng kiến của nhà báo Nghiêm Thị Hằng Báo Nông nghiệp Việt Nam.

    PV: - Như vậy thì khó khăn cho luật sư quá. Ông có quyết tâm theo đuổi và quyết làm đến cùng không?

TS - LS Trần Đình Triển: - Có chứ! Tôi khẳng định Văn phòng luật sư Vì Dân quyết tâm theo đuổi vụ này đến cùng cho dù phải tốn bao công sức tiền bạc bất chấp cả những lời đe dọa. Chúng tôi làm việc này ngoài mục đích bảo vệ cho 2 cháu còn là bảo vệ công lí bảo vệ pháp chế XHCN. Phải lôi bằng được những "công bộc" tha hóa biến chất có lối sống đồi bại và dã tâm ở Hà Giang ra ánh sáng pháp luật. Những kẻ đó phải bị pháp luật trừng trị bị tòa án lương tri phán xét. Nhân dân sẽ là những "thẩm phán" công tâm nhất xét xử những "con sâu mọt" ở cái tỉnh miền biên ải này đang gặm nhấm dần hình ảnh tươi đẹp của đất nước ta. Tôi đề nghị Bộ Công an hãy trực tiếp điều tra vụ này. Chỉ có vậy mới làm sáng tỏ vụ việcn

PV: Xin cảm ơn luật sư!
                                                  Hoàng Linh - Quang Thuận (Thực hiện)

   Báo Người cao tuổi số 781 ra ngày 27-7-2010

  Xem tiếp Báo Người cao tuổi số 782 ra ngày 29-7-2010: " Vì sao những kẻ mua dâm trẻ vị thành niên ở Hà Giang vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật."

More...

NHỮNG BÀI THƠ ĐOẠT GIẢI CUỘC THI THƠ LỤC BÁT

By

 

NHỮNG BÀI THƠ ĐOẠT GIẢI CUỘC THI THƠ LỤC BÁT " NGÀN NĂM THƯƠNG NHỚ"

  Xin giới thiệu những bài thơ đoạt giải trong Cuộc thi thơ lục bát "ngàn năm thương nhớ" được Ban Tổ chức trao giải ngày 2-7-2010 tại Trụ sở Hội nhà Văn Việt Nam.

-Không có giải nhất.

           NGUYỄN THỊ MAI (giải nhì)

                          CHỢ ĐÊM LONG BIÊN

                    Buôn đêm để bán sáng ngày

                 Một vùng không ngủ kê ngay phố phường

                    Ngợp trời rau quả muôn phương

                 Về đây từ khắp nẻo đường bán mua.

                    Chợ đêm dù bão dù mưa

                 Vẫn đông người vợ vẫn thưa người chồng

                    Chuyển khuân bốc dỡ gánh gồng

                  Nón che kín mặt kiếm đồng sinh nhai

                    Nữ nhi cửu vạn đêm dài

                 Vác khiêng hùng hục sụn vai vẹo người

                    Giữ lành quả ngọt rau tươi

                  Chị tay đen đúa em cười nhọ nhem

                    Mồ hôi sương muối ố hoen

                  Buốt lưng cửu vạn đã quen với nghề

                    Đồng công năm bảy xẻ chia

                  Nẻo cơm quán trọ nẻo về nuôi con

                    Chợ trăng đêm khuyết đêm tròn

                  Khiêng sương vác gió cũng mòn hai vai

                    Bữa ngon hiểu được mấy ai?

                  Chỉ cây cầu biết thở dài với sông


ĐOÀN NGUYÊN (giải nhì)

DÌ TÔI

Dì tôi vóc hạc tựa bà

Dì đong bán cám quanh nhà mình thôi

Chắt chiu như kiến tha mồi

Tết nào cũng đỏ một nồi bánh chưng

Dì tôi ở giữa phố đông

Quanh năm chợ búa mà không thấy giàu

Người ta mấy bậc nhà lầu

Dì tôi lưng áo vẫn màu nhà quê

Phố dài lắm kiểu người đi

Chợ đông thương buổi tóc dì tôi xanh

Lấy chồng chịu cảnh chiến tranh

Nuôi con đành phận dụm dành cho con

Dì tôi chắt cạn lòng son

Như trăng lọc sáng giữa vòm sao khuya

Tu chùa còn được ngắm bia

Còn hương khói với trời kia đất này

Dì tôi tu chợ ngày ngày

Bao nhiêu cay cực đọa đày dì tôi

Cám thơm mùi gạo cám ơi!

Giấu trong vỏ trấu đầy vơi nỗi niềm...


                                     HỒ PHONG TƯ (giải nhì)

                  

LÀNG TRONG PHỐ

Mơ về thành phố thênh thang

Lạ chưa tôi gặp cổng làng ngày xưa

Rêu mờ dầu dãi nắng mưa

Có cây đa cỗi gió đưa lá cành

Tên làng có tư xa xanh

Làng Mọc làng Cót làng Canh làng Vòng

Bao mồ hôi của cha ông

Qua thăng trầm chắt từ trong nỗi niềm

Từ ngày phố xá mọc lên

Thấp cao nhà ống dựng chen sân đình

Giữ sao cái nghĩa cái tình

Tối đèn tắt lửa gọi mình gọi ta?

Thôi thì thế cũng phải mà

Cái thời kinh tế bung qua xóm làng

Đất đai tính đổi bằng vàng

Lấp từ rãnh nước lấp sang ao chùa.

Chỉ thương cánh vạc cánh cò

Cứ về chốn cũ ngẩn ngơ kiếm tìm

Hội làng tôi gặp lại em

Tóc nâu váy cụt hồn nhiên dỗi hờn

Làng giờ lên phố lên phường

Trăng xưa nhòa ánh điện đường ngõ quê

Tôi theo bè bạn học nghề

Rồi xa có mấy khi về được đâu

Bà tôi bỏm bẻm nhai trầu

Vẫn ngồi cái quán chẳng cầu bán mua

Vuông đất nhỏ gốc đa xưa

Cứ như cái thủa bà chưa lấy chồng


                QUANG CHUYỀN (giải nhì)

NỬA TRỜI TRĂNG KHUYẾT

Từ ngày vắng bặt tin anh

Hình như một nửa trời xanh nhạt màu

Chiến trường khuất nửa xa sâu

Mây đêm vương nửa khuyết vào vầng trăng

Nhà ta nửa lệch nửa bằng

Nắng chênh nửa sáng sương giăng  nửa chiều

Cây nhang cháy nửa liêu xiêu

Tóc em nửa bạc vì nhiều buồn đau

Mẹ ngừng nhai nửa miếng trầu

Lặng nhìn tấm ảnh nửa màu phôi phai

Thương con lòng mẹ chia hai

Nửa sau khung cửa nửa ngoài mái hiên

Ruộng nhà hai nửa mùa chiêm

Nửa phơi nắng hạn nửa chìm lũ mưa

Thiếu người cày sáng cuốc trưa

Khuyết tròn hạt lúa nửa mùa trồng gieo

Nhà chia nửa sáng nửa chiều

Mới qua được nửa kiếp nghèo rạ rơm

Giá nhà còn đủ mặt con

Mẹ đâu nên nỗi nửa buồn nửa lo

Nửa đêm nghe gió trở mùa

Nhớ thương hai nửa lạnh lùa vào tim

Trăng mây nửa nổi nửa chìm

Nửa đi xa khuất... nửa tìm bóng nhau...


NGUYỄN TRỌNG TUẤT (giải ba)

VỀ KHƯƠNG THƯỢNG


Trước thềm Hà Nội. Chiều mưa
Tôi về tìm lại tuổi thơ phố phường
Tầng cao nóc nhà cao tường
Ngẩn ngơ dò lối bấm đường mà đi
Phố xưa tên gọi là gì
Cành me gốc sấu rù rì tiếng ong
Ngày tôi nhỏ mẹ tôi còng
Gậy tre mẹ chống chẳng bồng bế tay
Ngã tư Sở Láng Hạ này
Bát canh dấm ốc chua cay nhớ đời
Tôi lần Khương Thượng dạo chơi
Ao tôm. Vũng tép. Khoảng trời cỏ xanh
Trưa nghe tiếng đạp lanh canh
Xích lô ông Cống chở quanh tôi về
Tôi như đứa trẻ đê mê
Chân trần ống ngắn dây rê cánh diều

Giờ về Hà Nội mà yêu
Cơn mưa đầu hạ quán chiều bạt che
Tiếng rao thưa nhặt vỉa hè
Cong cong đòn gánh quả me trái xoài
Chợ Xanh xa những phố dài
Người đi sóng phủ nhạc tai... dặt dìu.


HOÀNG PHAN HÙNG (giải ba)
 

LỜI HÁT XẨM MÙ

Xu rơi lộp bộp nón mê

Nào nghe hát xẩm chợ quê vãn rồi

Cây xanh xanh sắc đất trời

Hát mùa hoa trái là lời người quê

Ai nghe bùn đất thì nghe

Lời quê khoai củ ai chê thì đừng

Được mùa xẩm hát lời mừng

Thất bát lời xẩm ngập ngừng đắng cay

Đám hỉ xẩm tấu cung say

Đám hiếu tụng khúc ăn mày cầu siêu

Thương người xẩm ghẹo lời yêu

Chán người câu hát lang thang cho người

Cõi nhân quý nhất con người

Mắt xẩm kém xẩm nhìn đời bằng tim

Xẩm buồn ai nhốt tiếng chim

Xẩm đau thân vạt ai dìm đứt hơi

Ăn mày cửa chợ một thời

Phận thảo dân xẩm hát lời thảo dân

Chợ quê quan quân bất phân

Nghe hát xẩm nhớ chữ nhân ở đời.

ĐỖ PHÚ NHUẬN (giải ba)
 

CHÙA LÀNG

                                              

Chùa hiền như lúa tháng mười

Giếng thơi giấu một nụ cười đầu đông

Lá tre - xác trắng bến sông

Mõ khuya khô cả thinh không rộng dài

Chuông chiều như tiếng thở dài

Sư thầy thơ thẩn bên ngoài tam quan

Nâu sồng nặng nợ trần gian

Tóc xanh gửi lại mây ngàn Trường Sơn!

Đỏ cho ai thế mẫu đơn

Ngọc lan vườn vắng hương thơm một mình

Ông cao xanh khéo vô tình

Cửa tò vò - một bóng hình vào ra.

Cũng cấy lúa cũng nuôi gà

Cũng chưng mắm cũng cà muối chua

Thắt lòng hai tiếng nhà chùa

Ai di đà phật hết trưa - sáng - chiều

Gà con liếp chiếp liêu xiêu

Sư thầy rắc tấm...rắc chiều vào đêm!


NGUYỄN MINH KHIÊM (giải ba)

CHIẾC ĐIẾU CÀY

Đời cha một chiếc điếu cày

Đi qua trăm tuổi chẳng hay mình già

Vũ vần gió táp mưa sa

Sông sâu vực thẳm quỷ ma tàng hình

Trước sau thú dữ rập rình

Rít xong điếu thuốc lại lành như không

Bạo phen lũ quét trắng đồng

Mồ hôi ngập cả một vùng ca dao

Tóc làng phờ phạc lo âu

Cha ngồi với điếu thuốc lào trắng đêm

Lửa rít vào khói phà lên

Thác ghềnh sấm sét lại êm như thường

Đạn bom rung mấy chiến trường

Xe tăng đại bác trăm đường bủa vây

Bên hông vẫn chiếc điếu cày

Vào Dinh Độc Lập ngồi say thuốc lào

Huân chương hạng thấp hạng cao

Cha quên trên vách qua bao tháng ngày...

Khi đi xa thế gian này

Gia tài... một chiếc điếu cày theo cha!

NGUYỄN THANH MỪNG (giải ba)

PHÙ ĐỔNG THIÊN VƯƠNG

Khi tôi  cưỡi ngựa về trời

tôi nghe tiếng mẹ gọi tôi trên đồng

lúa thơm đơm ruộng Lạc Hồng

hạt cơm xã tắc hưng vong trong nồi

Tôi nghe vua gọi tên tôi

rượu Văn Lang thấm trên môi yêu vì

cúi xin núi Sóc nhu mì

uống gìm tôi nỗi an nguy công hầu

Bốn mươi thế kỷ tóc râu

Gửi lòng tin cậy chòm đầu bi bô

Mây Phù Đổng gió tuổi thơ

Lắng nghe lịch sử non tơ mỉm cười.


BÌNH NGUYÊN  (giải ba)
 

TIỄN EM LÊN MÁY BAY

Máy bay đưa em lên cao

Thế là ta bé tèo teo dưới này

Bàn tay vừa nắm bàn tay

Rồi ra mù mịt đám mây bầu trời

Em làm một cuộc rong chơi

Mà xem thiên hạ nói lời vàng son

Bây giờ ta bé con con

Em lên chút nữa không còn thấy ta

Rồi ta về với mẹ già
Với ao rau muống ruộng nhà mưa chan

Với bờ hoa lý hoa lan

Với hàng dương xỉ buồn tan vào chiều

Ta về ngõ nắng như rêu

Rêu như áo mẹ bạc nhiều năm phơi

Em đi một chuyến lên trời

Biết đâu rồi lại một đời cách ta.


 NGUYỄN HỮU QUÝ (giải ba)

  

LỤC BÌNH PHƯƠNG NAM

Nửa là sông nửa là trời

lục bình cứ vậy muôn đời nổi nênh

thân bèo nước dưới - mây trên

trôi là động đứng là yên phận mình.

Chẳng ai đem cắm lục bình

tím hoa nở giữa lặng thinh đêm dài

người lai rai mưa lai rai

xuống câu vọng cổ dắt lai tấm buồn.

Chống chèo mấy đận sẻ suôn

tha hương vẫn cứ cội nguồn vọng trông

lúc cạn hẹp khi mênh mông

vẫn hoa tím biếc phải lòng lá xanh.

Theo sông khúc thẳng khúc quành

thuở binh đao thời yên lành cù lao

về đâu áo vải cờ đào

quá giang hoa tím hồn trao lục bình!

Vời xa cái chốn cung đình

này cưng Nam bộ thiệt tình với ta

lục bình một nửa là hoa

nửa như châu thổ câu ca tím buồn...


NGUYỄN TRƯỜNG THỌ  (giải tư)
 

LÁ THƯ TỪ BIÊN CƯƠNG

Đêm Hà Nội ngắn quá chừng

Nụ hôn chưa khép đã  bừng ban mai

Nắng sương run tiếng thở dài

Em buồn - anh biết ban mai cũng buồn

Lòng anh mở một cánh buồm

Em là bến nhớ cuối nguồn bung neo

Sông Hồng chở nặng tình yêu

Thẳm sâu mắt nhớ tím chiều chênh chao

Đêm Hà Nội vắng trăng sao

Mướt non bờ gió chạm vào bờ môi

Em nghiêng về phía bồi hồi

Anh nghiêng về phía cuộc đời yêu thương

Giờ đây chốt ở biên cương

Anh ngồi gói những nhớ thương dỗi hờn

Gửi...cho em một chút buồn

Mỏng như đôi cánh chuồn chuồn lượn bay

Gửi...cho em một làn mây

Mỏng như sợi gió heo may bên đèo

Gửi...cho em cả niềm yêu

Gửi...cho em cả những chiều nhớ mong...

Soi trong màu nước sông Hồng

Thư anh và cả nỗi lòng người xa.



 

More...

18 TÁC GIẢ ĐOẠT GIẢI CUỘC THI SÁNG TÁC THƠ LỤC BÁT "NGÀN NĂM THƯƠNG NHỚ"

By

 

18 TÁC GIẢ ĐOẠT GIẢI  CUỘC THI SÁNG TÁC THƠ LỤC BÁT "NGÀN NĂM THƯƠNG NHỚ"

Cuộc Thi sáng tác Thơ Lục bát " Ngàn năm thương nhớ" do Báo Gia đình và Xã hội Tuần Báo Văn nghệ Báo Giáo dục và Thời đại Báo Người Cao tuổi và  Hệ phát thanh có hình (Đài TNVN) phối hợp tổ chức sau 6 tháng phát động đã nhận được trên 15.500 tác phẩm của hơn 1.000 tác giả.

 Sau khi Hội đồng sơ khảo Cuộc thi gồm đại diện các cơ quan báo chí thống nhất tuyển chọn 74 tác phẩm vào Chung khảo ngày 20-6-2010 Hội đồng Chung khảo gồm Nhà thơ Hữu Thỉnh (Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - Chủ tịch Hội đồng); Nhà thơ Vũ Quần Phương (Chủ tịch Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam - Ủy viên); Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu (Phó Chủ tịch Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam -Ủy viên); Nhà thơ Lê Cảnh Nhạc (Tổng Biên tập Báo Gia đình và Xã hội Trưởng ban Tổ chức cuộc thi - Ủy viên) đã họp phiên cuối cùng xét chọn các Giải thưởng của Cuộc thi.  Kết quả:

Giải Nhất: Không có.

Giải Nhì: 4 giải mỗi giải trị giá 7 triệu đồng:

1- Chợ đêm Long Biên của Nguyễn Thị Mai

2- Dì tôi của Đoàn Nguyên

3- Làng trong phố của Hồ Phong Tư

4- Nửa trời trăng khuyết của Quang Chuyền

Giải Ba: 7 giải mỗi giải trị giá 5 triệu đồng:

1- Về Khương Thượng của Nguyễn Trọng Tuất

2- Lời hát xẩm mù của Hoàng Phan Hùng

3- Chùa làng của Đỗ Phú Nhuận

4- Chiếc điếu cày của Nguyễn Minh Khiêm

5- Phù Đổng Thiên Vương của Nguyễn Thanh Mừng

6- Tiễn em lên máy bay của Bình Nguyên

7- Lục bình Phương Nam của Nguyễn Hữu Quý

Giải Tư: 7 giải mỗi giải trị giá 3 triệu đồng:

1- Lá thư từ biên cương của Nguyễn Trường Thọ

2- Lang thang quê của Nguyễn Ngọc Trìu

3- Một lần ru ngoại của Nguyễn Ngọc Hưng

4- Tự bạch của Minh Tâm

5- Mẹ của Nguyễn Thị Ngọc Hà

6- Xóm cũ - Lòng xưa của Phạm Ánh Sao

7- Về quê của Trần Duy Đới.

Lễ Tổng kết và trao giải thưởng Cuộc thi sẽ được tổ chức  tại Trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam vào 9 giờ sáng ngày 2-7-2010.

More...

Kỷ niệm 85 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam ( 21-6-1925 - 21-6-2010 )

By

 

Cuộc họp báo khôi hài

và dấu ấn nhà báo chống tiêu cực

              Hoàng Kim

Trong cuộc đời làm báo nhất là với những nhà báo chống tiêu cực không ít những kỉ niệm vui buồn thậm chí... "rợn tóc gáy". Người ta nói nghề báo là "nghề nguy hiểm" chẳng sai. Việc nhà báo chống tiêu cực bị đe dọa bôi nhọ hành hung không hiếm. Nhưng như thế mới thể hiện bản lĩnh của nhà báo trên "mặt trận không tiếng súng" này. Câu chuyện sau đây ít yếu tố đe dọa hành hung nhưng lại đậm chất trinh thám và yếu tố bôi nhọ thì không thiếu.

Câu chuyện xảy ra cách đây hơn hai năm khi đó tôi đang làm việc dưới trướng nhà văn Lê Lựu. Là nhà văn nổi tiếng với "Thời xa vắng" "Sóng ở đáy sông"... nhưng Lê Lựu cũng có "máu" của anh nhà báo chống tiêu cực. Thời điểm đó báo giới rộ lên vụ việc giữa Công ty TNHH Sông Lô với UBND tỉnh Hà Giang. Tình thực mà nói chúng tôi là những người đi sau. Trước chúng tôi hơn chục tờ báo đã đăng mấy chục bài phản ánh phân tích mổ xẻ cái sai của UBND tỉnh Hà Giang với Công ty Sông Lô. Báo Người cao tuổi đăng loạt bài tổng hợp lại và bình luận trên cơ sở đó đề nghị UBND tỉnh Hà Giang giải quyết các vấn đề với Công ty Sông Lô đúng pháp luật. Thủ tướng Chính phủ cũng mấy lần chỉ đạo nhưng... "Hà Giang không nghe". Tạp chí Văn hóa doanh nhân đăng bài bình luận tương đối sắc về sự việc này với kiểu hành văn hơi "đanh đá" của Lê Lựu nên đọc cũng thấy cay cay.

Phải nói rằng Báo Người cao tuổi có sức lan tỏa mạnh nên UBND tỉnh Hà Giang lập tức gay gắt phản ứng. Chẳng biết do tham mưu thế nào mà ông Nguyễn Trường Tô Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang lại quyết định "bày ra" cuộc họp báo "Về những vấn đề báo Người cao tuổi nêu về Công ty Sông Lô và UBND tỉnh Hà Giang" với mục đích làm mất uy tín Báo Người cao tuổi. Để chuẩn bị cho cuộc họp báo UBND tỉnh Hà Giang thảo một công văn mời đại diện 28 cơ quan báo chí Hội Nhà báo Việt Nam Cục Báo chí (Bộ Thông tin - Truyền thông) Vụ báo chí - Xuất bản (Ban Tuyên giáo Trung ương) Trung tâm Thông tin báo chí (Văn phòng Chính phủ). Trong danh mục mời có ghi cả Báo Người cao tuổi Tạp chí Văn hóa doanh nhân Báo Văn nghệ trẻ nhưng lại không gửi giấy mời cho ba tòa soạn này. UBND tỉnh Hà Giang điều 3 ô-tô đến Hà Nội đón các nhà báo trừ Báo Người cao tuổi Tạp chí Văn hóa doanh nhân Báo Văn nghệ trẻ vì họ chủ trương không mời. Cuộc đón rước khá linh đình các nhà báo được đi thăm quan du lịch tại một số danh lam thắng cảnh của Hà Giang ở khách sạn sang trọng và hưởng chế độ "thượng khách". Sau này tôi mới được biết UBND tỉnh Hà Giang cung cấp thông tin tài liệu một chiều có lợi cho họ mục đích nhờ các nhà báo (được mời) lên tiếng ngược lại với Báo Người cao tuổi. Nhưng cuộc họp báo trở thành "tấn bi hài" của UBND tỉnh Hà Giang trước dư luận.

Thông tin được bọc kín đến mấy thì cũng rò rỉ nhất là với các nhà báo dày dạn kinh nghiệm như Kim Quốc Hoa Lê Lựu... Do đó chúng tôi biết rõ về cuộc họp báo cả thời gian và địa điểm. Một cuộc họp ngắn diễn ra tại tầng 3 của một nhà hàng ở đường Trần Khát Chân giữa nhà báo Kim Quốc Hoa nhà văn Lê Lựu và... tôi cũng được tham dự nhưng chỉ được phép biểu quyết không được bàn (hậu sinh biết gì mà bàn). Vấn đề đặt ra có ý nghĩa quyết định là có nên đi Hà Giang không đi với hình thức gì? Giác quan nghề nghiệp mách bảo chuyến đi này đầy bất lợi vì không được UBND tỉnh Hà Giang mời chính thức. Nói dại nếu có kẻ quá khích nào biết thì rủi ro là rất cao ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì... Nhiều tình huống giả định được đặt ra được bàn bạc rất kĩ lưỡng. Cuối cùng biểu quyết bí mật đi Hà Giang vào chiều ngày 2-6-2008 để kịp vào dự họp báo sáng 3-6-2008. Chiếc Jolie của Trung tâm Văn hóa doanh nhân được trưng dụng vì bác Lê Lựu vốn "nghịch ngợm" xin được tấm biển "Xe hộ đê" đặt đầu xe tránh được sự chú ý.

Chiều 2-6-2008 chúng tôi bắt đầu "hành quân". Trên xe ngoài bác Hoa bác Lựu ra có tôi Văn Bảo Quốc Tuấn Phan Hùng (Đài THVN) và vài nhân viên phục vụ của bác Lựu. Đến Hà Giang đã "nhọ mặt người". Chúng tôi tranh thủ đi ăn rồi vào khách sạn nghỉ không ai được đi lại loăng quăng ngoài phố.

Đúng 8 giờ sáng ngày 3-6-2008 ngót nghìn người kéo đến Hội trường Thị ủy thị xã Hà Giang để chứng kiến sự kiện mà dư luận đang hết sức quan tâm. Đúng như dự đoán lực lượng cảnh sát trật tự có mặt khá đông vòng trong vòng ngoài và nhiều sĩ quan an ninh mặc thường phục xen kẽ đám đông. Ngay cửa ra vào những người đến dự được phát tờ Báo Hà Giang trong đó đăng tải tới 3 bài có nội dung không tốt về Công ty Sông Lô và chỉ trích Báo Người cao tuổi. Báo Người cao tuổi tung ra lập tức bị lực lượng bảo vệ tịch thu?! Vào hội trường chúng tôi được "súc miệng" ngay một phóng sự của Đài TH Hà Giang dài 30 phút tập trung vào chỉ trích nói xấu hạ uy tín báo Người cao tuổi và Công ty Sông Lô.

Tiếp đó ông Nguyễn Trường Tô Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang đứng dậy đọc một bản báo cáo dài 7 trang in khổ A4 có tới 80% dung lượng tự khoe thành tích trong những năm qua. Phần còn lại ông chỉ trích các báo phản ánh thiếu trung thực có cái nhìn sai lệch phiến diện... làm ảnh hưởng đến uy tín của UBND và lãnh đạo tỉnh rằng Báo Người cao tuổi đã phản ánh sai sự thật thiếu khách quan thiếu trung thực có nội dung xấu lời lẽ thiếu văn hóa... bôi nhọ Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang quy kết phán xét những sai phạm không có thật và lợi dụng quyền tự do báo chí tự do ngôn luận xúc phạm có mục đích và có tổ chức... Ông Hoàng Đình Châm Phó Chủ tịch UBND tỉnh cũng chỉ trích Báo Người cao tuổi đăng thông tin không chính xác vi phạm Điều 10 Luật Báo chí về những thông tin không được phép đăng tải...

Vì không biết Tổng biên tập Báo Người cao tuổi có mặt trong hội trường nên các ông này tha hồ chỉ trích tờ báo bằng tất cả những gì có thể. Anh em đồng nghiệp lo lắng "Quả này bác Hoa chết mất. Như thế thì nguy to rồi...". Giờ giải lao ông Tô vừa bước khỏi bục định bật lửa châm thuốc thì nhà báo Kim Quốc Hoa bước đến "Tôi là Kim Quốc Hoa Tổng biên tập tờ báo mà các ông đang nói đến. Tôi yêu cầu sau giải lao phải cho Công ty Sông Lô và tôi được phát biểu..." vừa nói bác Hoa vừa chỉ lên tấm phông có tít đề nội dung cuộc họp báo. Vài phút sững người song ông Tô vẫn phải đồng ý cho Tổng biên tập Báo Người cao tuổi phát biểu. Phải công nhận tài hùng biện khả năng nhớ số liệu nhớ tài liệu nhớ sự kiện... của bác Hoa thì không chỉ tôi mà rất nhiều người phải "bái làm sư phụ". Cứ như vậy Tổng biên tập Kim Quốc Hoa "như một luật sư" phản biện làm hội trường sôi lên bằng những lập luận sắc bén làm rõ những sai phạm của UBND tỉnh Hà Giang trong vụ việc với Công ty Sông Lô cụ thể tới từng số văn bản quyết định và các căn cứ pháp luật; minh chứng hùng hồn bằng viện dẫn của bản án số 01 mà Công ty Sông Lô kiện UBND tỉnh Hà Giang thắng lợi... Nhiều tràng vỗ tay rào rào hoan nghênh ý kiến đó. Thấy tình hình trở nên căng thẳng ông Nguyễn Trường Tô vội tuyên bố kết thúc cuộc họp báo. Và điều không hay đã xảy ra khoảng 4 - 5 kẻ quá khích lao vào vây lấy nhà báo Kim Quốc Hoa họ không tiếc lời mạt sát và đã định hành hung nhà báo. Phản xạ nghề nghiệp đám nhà báo trẻ chúng tôi nhảy hết lên bàn giơ máy ảnh máy quay chuẩn bị ghi hình. Rất may vụ hành hung nhà báo không xảy ra vì ông Nguyễn Trường Tô kịp thời can thiệp.

Cuộc họp báo kết thúc trong sự thú vị sôi động của các nhà báo và sự hằn học của một số kẻ quá khích ở tỉnh Hà Giang. Sau đó không báo nào đăng bài theo ý của UBND tỉnh Hà Giang. Các nhà báo thú thật với Tổng biên tập Kim Quốc Hoa "Bác chắc đến như vậy thì chúng em còn cớ gì mà viết ngược lại nữa!"... T.Q phóng viên một tờ báo kể lại: "Ông Tô mời bọn em lên mục đích để ủng hộ Hà Giang và "chôn sống" Báo Người cao tuổi. Nhưng sau 30 phút nghe bác Hoa phản biện cả bọn về bảo nhau tốt nhất là không nên viết gì cả".

More...

9 LẦN UBND TỈNH HÀ GIANG KHÔNG CHẤP HÀNH Ý KIẾN CHỈ ĐẠO CỦA THỦ TƯỚNG

By

 

9 LẦN UBND TỈNH HÀ GIANG KHÔNG CHẤP HÀNH Ý KIẾN CHỈ ĐẠO  CỦA THỦ TƯỚNG


   Báo Đại biểu Nhân dân - Tiếng nói của Quốc hội diễn đàn của đại biểu Quốc hội HĐND và cử tri ngày 29/05/2010 đang bài "Lần thứ 9... lỗi hẹn" phản ánh về việc 9 lần UBND Tỉnh Hà Giang không chấp hành ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ. Sau đây là nội dung bài báo.
   Vụ khiếu nại yêu cầu thanh toán nợ đầu tư và giải quyết những khúc mắc giữa Công ty TNHH Sông Lô và UBND tỉnh Hà Giang được các Đại biểu Quốc hội và cử tri cả nước quan tâm. Chính phủ đã có nhiều văn bản chỉ đạo và gần nhất là ý kiến của Phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng yêu cầu giải quyết trong tháng 4.2010 nhưng đến nay đã hết tháng 5.2010 yêu cầu ấy không được thực hiện.

Từ diễn đàn Quốc hội...

Vụ khiếu nại kéo dài của Công ty Sông Lô đã được nhiều ĐBQH quan tâm nhưng nóng nhất là tại Kỳ họp thứ Sáu Quốc hội XII ĐB Lê Văn Cuông đã nêu việc Hà Giang giải quyết khiếu nại của Công ty Sông Lô như một điển hình của kỷ cương hành chính hiện nay. Thủ tướng Chính phủ đã hứa sẽ kiểm tra lại vụ việc. Vụ việc này trở thành điểm nóng gây sự chú ý quan tâm của cử tri cả nước nhất là sau khi báo chí phản ánh Đoàn đại biểu QH Hà Giang đã có văn bản chất vấn lại đại biểu QH Lê Văn Cuông rằng ông căn cứ vào đâu để nói Hà Giang 5 lần không chấp hành ý kiến của Thủ tướng?

Nhận được đơn của Công ty Sông Lô ĐB Nguyễn Minh Thuyết - Phó chủ nhiệm UB Văn hóa - Giáo dục TN TN và NĐ đã chuyển đến UBND tỉnh Hà Giang để đôn đốc các cơ quan có thẩm quyền giải quyết và trả lời cử tri. Ngày 18.3.2010   ĐB Nguyễn Minh Thuyết đã Công văn số 133/CV-ĐB gửi đến Công ty Sông Lô cho biết ngày 13.1.2010 UBND tỉnh Hà Giang đã có Công văn số 124/UBND-NC báo cáo việc giải quyết đơn khiếu nại của Công ty Sông Lô.

Trong Kỳ họp thứ Sáu ĐBQH Dương Trung Quốc cũng trả lời phỏng vấn của báo chí về vụ việc này. Ông Quốc cho rằng: Báo chí đã nói đến vụ việc của Công ty Sông Lô nhiều lần. Vụ việc này cho thấy vấn đề thực thi pháp luật ở ta hiện nay chưa nghiêm túc. Điều đó dẫn đến thiệt thòi cho người dân và tổn hại uy tín của chính quyền. Việc thực thi pháp luật là giữ thể diện cho chính quyền cho bộ máy hành pháp do đó nếu cấp dưới không chịu làm thì cấp trên phải chỉ đạo buộc họ phải làm; nếu họ không làm được thì phải làm thay. Cấp trên phải thấy trách nhiệm của mình trong việc cấp dưới không thực thi pháp luật.

...đến sự quan tâm của Chính phủ

Sau Kỳ họp thứ Sáu Quốc hội XII ngày 26.1.2010 Văn phòng Chính phủ có Công văn số 600/VPCP- KNTN thông báo nội dung: "Thực hiện ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ giao cho Thanh tra Chính phủ kiểm tra lại báo cáo Thủ tướng Chính phủ quý I năm 2010  V/v kiến nghị của Công ty Sông Lô".

Thanh tra Chính phủ đã thực hiện ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng một lần nữa kiểm tra lại vụ việc này. Trước đó Thanh tra Chính phủ đã làm việc và có kết luận và báo cáo Thủ tướng tại Văn bản số 2612/BC-TTCP ngày 25.11.2008. Trong đó Thanh tra đề nghị UBND tỉnh Hà Giang giải quyết dứt điểm kiến nghị của Công ty Sông Lô và trả nợ khối lượng hoàn thành thuộc nguồn vốn đầu tư từ ngân sách trong năm 2008. Trên cơ sở đó Văn phòng Chính phủ nhiều lần thông báo ý kiến chỉ đạo từ Chính phủ nhưng UBND tỉnh Hà Giang chỉ trả nợ được một phần nhỏ. 

Thực hiện chỉ đạo ngày 12.4.2010 Thanh tra Chính phủ đã làm việc và có Báo cáo số 755/BC-TTCP kiến nghị: "Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang chỉ đạo các cơ quan của tỉnh tiếp tục tích cực phối hợp với Công ty Sông Lô tìm biện pháp giải quyết dứt điểm những vướng mắc tồn đọng nêu trên".

Trước đó ngày 2.4.2010 Văn phòng Chính phủ có Công văn số 2149/VPCP-KNTC do Phó chủ nhiệm Kiều Đình Thụ ký gửi Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang nêu rõ: "Xét báo cáo của UBND tỉnh Hà Giang tại văn bản số 262/BC-UBND ngày 8 tháng 12 năm 2009 về việc giải quyết những tồn tại của Dự án Công viên nước Hà Phương Phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng có ý kiến như sau:

Yêu cầu Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang khẩn trương xử lý những tồn tại của Dự án Công viên nước Hà Phương để giải quyết dứt điểm khiếu nại của Công ty Sông Lô; báo cáo Thủ tướng Chính phủ kết quả trong tháng 4 năm 2010.

Văn phòng Chính phủ thông báo để đồng chí Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang  biết thực hiện".

Đây là lần thứ 9 Chính phủ có ý kiến chỉ đạo UBND tỉnh Hà Giang xem xét xử lý vụ khiếu kiện của Công ty Sông Lô.

Vụ việc vẫn trì trệ

Không những Công ty Sông Lô những công nhân hiện đang thất nghiệp của họ rất vui mừng theo dõi việc UBND Hà Giang thực hiện chỉ đạo của Phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng thu hút dư luận quan tâm. Trong nhiều vấn đề mà Công ty Sông Lô khiếu kiện thì Công viên nước Hà Phương dễ giải quyết nhất. Đây là công trình được xây dựng với sự thống nhất đồng thuận cao từ Tỉnh ủy UBND đến các ban ngành của Hà Giang khi đó.  Theo QĐ số 1236/QĐ-UBND của UBND tỉnh Hà Giang thì để thực hiện Dự án Công viên nước Hà Phương ngân sách tỉnh Hà Giang phải chi hơn 24 tỷ đồng đầu tư vào cơ sở hạ tầng đền bù giải phóng mặt bằng; Công ty Sông Lô đầu tư 29 8 tỷ đồng vào các công trình công năng dịch vụ... Quyết định như thế nhưng thực tế UBND tỉnh chỉ làm khâu giải phóng một phần mặt bằng còn lại giao hết cho Công ty Sông Lô thi công. Do đó Công ty Sông Lô đã vay vốn ngân hàng đầu tư trên 40 tỷ đồng cho công trình theo các quyết định của lãnh đạo tỉnh.

Ngày 20.9.2002 tại Văn bản số 140/UB-TB UBND tỉnh chỉ đạo và yêu cầu Công ty Sông Lô "...đẩy nhanh tiến độ xây dựng công viên Hà Phương không cần cầu toàn phải tranh thủ mọi điều kiện đẩy nhanh tiến độ". Sau khi khai trương giai đoạn 1 ngày 28.01.2003 tại Công văn số 13/2003/TT-XD Chủ đầu tư Ban QLCTXD Sở Xây dựng tỉnh Hà Giang đã báo cáo UBND tỉnh và đề nghị ứng vốn cho Công ty Sông Lô với giá trị khối lượng hoàn thành giai đoạn I là  trên 17 tỷ đồng "làm hạ tầng". Tuy nhiên như Báo cáo Thanh tra quá trình triển khai thực hiện có những sai sót vi phạm các quy định như quy chế quản lý đầu tư Luật Ngân sách... cần phải điều chỉnh cho phù hợp.

Trong đơn thư mới nhất Công ty Sông Lô lại phản ánh rằng đã hết tháng 5.2010 vượt yêu cầu của Phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng 1 tháng nhưng UBND tỉnh Hà Giang vẫn chưa xử lý dứt điểm những tồn tại của Dự án Công viên nước Hà Phương. Suốt hai tháng qua UBND tỉnh Hà Giang không có động thái nào phối hợp với Công ty Sông Lô để giải quyết dứt điểm vụ việc này.

Ngoài dự án Công viên nước Hà Phương một vấn đề bức xúc khác của Công ty Sông Lô là việc mỏ chì kẽm Na Sơn - Tùng Bá mà Sông Lô đầu tư thăm dò khai thác lại bị chuyển cho Công ty khác... Tuy nhiên với cách giải quyết như hiện nay thì không biết đến bao giờ vụ việc này mới kết thúc.

                                                                         BảoThư

More...

PHI CÔNG MỸ Ở VIỆT NAM ( 7 )

By

 

( Tiếp theo)
BÍ MẬT VỤ TẬP KÍCH CỨU TÙ BINH

    PHI CÔNG MỸ TẠI SƠN TÂY 

- T
ừ "Khách sạn Vỡ Tim"
... đến Trại giam "Hy Vọng"
-
Tù binh Phi công Mỹ đã báo cho "Lầu Năm Góc"
   nơi họ bị giam giữ ở Sơn Tây bằng cách nào? 

  
Cuối tháng 11 năm 1970 Quân đội Mỹ đã sử dụng một số lượng lớn máy bay trực thăng máy bay vận tải cùng hàng trăm máy bay phản lực chiến đấu khác hộ tống phối hợp để đưa một đơn vị đặc nhiệm đến Sơn Tây nhằm giải thoát cho gần 100 tù binh Phi công Mỹ.
  
Đây là một kế hoạch tuyệt mật được người Mỹ chuẩn bị hết sức công phu tốn kém với sự tham gia của rất nhiều quan chức chóp bu trong bộ máy chiến tranh khổng lồ của một cường quốc quân sự hồi đó: Bộ trưởng B Quốc phòng Melvin Laird Bộ trưởng Ngoại giao W.P. Rogers Cố vấn an ninh quốc gia Henry Kissinger Giám đốc Cục tình báo Trung ương R.M. Helms ... Và đích thân Tổng thống Mỹ đương nhiệm Richard Nixon đã phê chuẩn cho kế hoạch này.

Từ "Khách sạn Vỡ Tim"... đến Trại giam "Hy Vọng"

      Thị xã Sơn Tây cách Hà Nội khoảng 40 km về phía tây. Người Mỹ sẽ không bao giờ để ý và quan tâm đến cái thị xã hiền lành xinh đẹp này nếu như nơi đây không có một trại giam nhỏ. Đó là trại giam Xã Tắc nằm trên địa phận của xóm Cầu Cộng thôn Vân Gia xã Trung Hưng thị xã Sơn Tây tỉnh Hà Tây (cũ) giờ thì tất cả khu đó đã cùng Hà Tây sáp nhập về Hà Nội rồi.
  
Khởi đầu nơi đây vốn là trại cải tạo và giam giữ thường phạm của Ty Công an Sơn Tây. Trại được xây dựng hết sức đơn giản chỉ có mấy dãy nhà cấp bốn lợp ngói đỏ xung quanh có bức tường rào cao khảng ba mét bao bọc. Nằm giữa cánh đồng lúa có đê điều bao quanh mùa mưa Xã Tắc luôn bị đe dọa vì nước dâng lên sẽ ngập lụt. Hồi đó nơi đây còn rất vắng vẻ hầu như chưa có  hộ dân nào ở. Từ thị xã Sơn Tây muốn vào Xã Tắc phải qua một chiếc cầu nhỏ bắc qua sông Tích. Đó là con đường độc đạo khá hiểm yếu xét về mặt bố phòng quân sự.
   Năm 1965 sau khi tái lập tỉnh mới trại giam Xã Tắc do Công an Hà Tây quản lý. Một thời gian sau trại này được giao cho Quân đội mượn và nó được sử dụng làm một nhiệm vụ rất đặc biệt: Trông coi vài chục tù binh Phi công Mỹ. Công việc này được giữ gìn hết sức bí mật. Đến mức người dân xung quanh Xã Tắc và ở thị xã Sơn Tây hồi đó chỉ được thông báo đây là một cái "kho chứa hàng quân sự" quan trọng được bộ đội ta canh giữ đêm ngày hết sức cẩn mật. Người ta thường đồn đại và đoán già đoán non rằng: trong Xã Tắc đang cất giữ một số "hàng ngoại" rất có giá trị. Nguyên tắc bảo vệ nơi đây được thực hiện nghiêm ngặt theo kiểu "nội bất xuất ngoại bất nhập". Đêm đêm thỉnh thoảng người ta vẫn thấy những chiếc xe ô tô quân sự được che đậy kín mít lặng lẽ ra vào "kho" để giao và nhận "hàng".
  
Bây giờ thì cái "kho hàng quân sự" ấy và cả số "hàng ngoại" kia cũng không còn gì phải bí mật nữa. Tù binh phi công đã được Chính phủ Việt Nam trao trả hết cho phía Mỹ sau Hiệp định Paris năm 1973.
  
Những Phi công Mỹ đã bị bắn rơi và bị ta bắt như thế nào? Họ được giam giữ ở những đâu?... Hẳn những cựu tù binh Mỹ chưa ai quên. Những buồn vui kỷ niệm không phai mờ khiến nhiều người trong số họ khi về nước đã kể chuyện đã viết hồi ký đã làm phim... Và những tù binh Phi công Mỹ đã từng ở trại giam Sơn Tây năm 1970 cũng thế.
  
Người viết bài này không những có điều kiện gặp gỡ trực tiếp với các nhân chứng của Vụ tập kích Sơn Tây ở Việt Nam đang còn sống; mà còn may mắn tiếp xúc với khá nhiều tài liệu những hồ sơ lưu trữ đã một thời được coi là tuyệt mật từ phía Mỹ... để phục vụ bạn đọc.
  
Tù binh Phi công Mỹ đã báo cho "Lầu Năm Góc"
   nơi họ bị giam giữ ở Sơn Tây bằng cách nào?

Cuối tháng 12 năm 1968 Thiếu tá không quân Elmo Baker cùng mười một tù binh phi công khác được di chuyển từ khách sạn "Vỡ Tim" đến một trại giam mới trong một đêm tối trời. Cùng một chuyến xe ấy có cả Đại uý Carrigan. Thật khó đoán được họ đã đi xa bao nhiêu cây số vì con đường toàn ổ voi ổ gà xấu khủng khiếp. Ngược chiều với xe chở tù binh thỉnh thoảng họ lại gặp một vài chiếc xe quân sự kéo pháo cao xạ và có cả xe kéo tên lửa SAM đi về hướng thành phố...
  
Khi đã nằm im trong căn buồng giam vắng lặng Baker đã nghĩ ra cách đánh "moóc" gõ vào tường để liên lạc với những tù binh ở phòng bên cạnh. Baker thông báo với những người bạn xung quanh rằng anh ta bị bắn rơi trong chuyến bay thứ 61 khi cùng phi đội đi ném bom Bắc Giang - một thị xã nhỏ cách Hà Nội khoảng 50 km. Baker tự giới thiệu mình năm nay 35 tuổi quê ở thành phố Kenneth đã đỗ tiến sĩ về điện và có bằng cử nhân văn chương. Anh ta đã may mắn thoát ra khỏi chiếc "Thần Sấm" F-105 khi nó bốc cháy và sắp nổ tung. Nhưng khi chiếc dù vừa giúp Baker tiếp đất thì bị bắt ngay... Anh ta bị thương rất nặng và đã được các bác sĩ Việt Nam cứu chữa ở bệnh viện Bạch Mai suốt 30 ngày liền. Baker cũng không quên thông báo rằng trước khi được đưa đến đây anh ta đã có thâm niên hai mươi bảy tháng nằm "bóc lịch" trong trại tù binh của quân đội nhân dân Việt Nam ở Hà Nội...
  
Ở một buồng giam bên cạnh một người bạn tù cũng đã dùng cách gõ "moóc" vào tường tự giới thiệu với Baker:
  
- Tôi là Thiếu tá không quân Irby David Terrell bị bắn rơi từ tháng 1 năm 1968.
  
Baker mừng quá hỏi luôn:
  
- Đây là đâu?
  
Phòng bên kia cho biết:
  
- Đây là trại giam Hy Vọng thị xã Sơn Tây.
  
- Tại sao lại gọi là trại "Hy Vọng?"
  
- Đó là cái tên do những tù binh ở đây tự đặt trong ngày Lễ Tạ Ơn Chúa năm 1968.
  
Lại hỏi tiếp:
 
- Có đông tù binh ở đây không?
  
Trả lời:
  
- Khoảng vài chục người...
  
Bằng cách gõ vào tường như thế dù có hơi chậm một chút nhưng Baker đã trao đổi được khá nhiều thông tin cần thiết với những người bạn tù xung quanh. Cuộc trò chuyện của họ chỉ chấm dứt khi có cán bộ của trại tù binh đi kiểm tra bên ngoài và thay gác...
  
Buổi sáng hôm sau Baker rất ngạc nhiên khi anh ta được tự do ra sân làm vệ sinh tắm giặt. Thì ra các tù binh ở đây vẫn có điều kiện tiếp xúc với nhau. Ban ngày họ thường được giao cho làm những việc lặt vặt ngoài sân trại như đập gạch đào rãnh chuyển vật liệu xây dựng... Chiều tối họ được tự do đánh bóng chuyền bóng rổ và chơi thể thao trong sân trại. Không khí tại đây có vẻ thoáng đãng dễ thở hơn khách sạn "Vỡ Tim" ở Hà Nội nhiều. Chí ít là những tù binh mới đến đều có cảm nhận như thế!
  
Số tù binh Phi công Mỹ được đưa về Sơn Tây ngày càng nhiều hơn. Trại "Hy Vọng" đang được nới rộng ra bằng cách xây thêm một số bức tường chắn bao quanh khu nhà bếp nhà ăn và bể nước để tắm giặt. Và các tù binh cũng được tham gia xây dựng góp phần tạo nên những ngôi nhà cho chính mình.
  
Các tù binh Phi công Mỹ đã thông báo cho nhau biết: Dù bị bắt làm tù binh thì tới niên hạn họ vẫn được xét tăng lương và thăng quân hàm bình thường như đang "tại ngũ". Các tù binh thường bí mật tập hợp nhau lại thành từng nhóm giúp đỡ động viên nhau trong sinh hoạt. Ai có quân hàm cao nhất hoặc thâm niên lâu hơn thì được bầu là "Sĩ quan trưởng nhóm" để chỉ huy chung. (Ví dụ: Trước khi cuộc tập kích Sơn Tây diễn ra Trung tá Hải quân Clower đã được các tù binh bầu là "Sĩ quan trưởng nhóm" của trại tù binh này. Và mặc dù đã bị phía Việt Nam bắt và ngồi tù nhưng ông ta vẫn được xét và phong Đại tá).
  
Baker cùng một số người khác được giao cho mỗi người một ống sắt nhỏ để đập gạch vỡ phục vụ cho việc xây dựng. Từ những âm thanh bắt buộc buồn tẻ và đơn điệu Baker đã nảy ra sáng kiến lợi dụng việc đập gạch để biến nó thành tiếng moóc thông báo tin tức và trò chuyện với những tù binh khác. Ví dụ anh ta thông báo việc một nhóm tù binh 20 người mới được chuyển từ khách sạn "Vỡ Tim" Hà Nội đến đêm qua. Baker cũng không quên báo cho các tù binh khác biết rằng cách thông tin với nhau bằng tín hiệu "moóc" rất hay vì những người lính Bắc Việt bảo vệ trại giam hoàn toàn không để ý đến hoặc không biết !
  
Công việc lao động của các tù binh Phi công Mỹ ở trại "Hy Vọng" tuy không có gì vất vả nhưng cũng chẳng lấy gì làm thú vị nhất là đối với những "người hùng" chỉ quen "lướt mây cưỡi gió" trên trời cao.
  
Lại một mùa đông nữa đến với trại "Hy Vọng" ở Sơn Tây.
  
Trời cứ mưa rét dai dẳng khiến cho không khí ẩm ướt rất khó chịu. Nước sông Tích vẫn còn dâng cao sát tường rào của trại cơ hồ như sắp lụt đến nơi. Với các tù binh phi công mùa đông nơi đây thật khắc nghiệt và gay gắt.
  
Chiến tranh đã tàn phá đất nước Việt Nam mấy chục năm nên đời sống của bộ đội và nhân dân Việt Nam ngày đó cũng còn bao khó khăn cơ cực. Mặc chưa đủ ấm ăn chưa đủ no bữa cơm thường nhật của các gia đình đều phải dùng thứ độn nhiều hơn gạo; nhưng vẫn cùng nhau thắt lưng buộc bụng và gồng mình dồn sức cho chiến trường đánh giặc...
  
 Ông Lê Việt Tiến nguyên Phó trưởng Ty Công an Hà Tây nhớ lại: Mỗi tù binh Phi công Mỹ ở trại "Hy Vọng" của Sơn Tây hồi đó vẫn được hưởng mức ăn tới 7 đồng mỗi ngày. (Đây thực sự là một cố gắng rất lớn của Chính phủ ta nếu bạn đọc biết rằng một cán bộ của Ty Công an Hà Tây hồi đó ăn bếp tập thể chỉ với chế độ... 0 5 đồng một ngày; còn ông Trưởng Ty Công an tỉnh thì lĩnh lương tháng cộng tất tật các khoản cũng chỉ vẻn vẹn có... 115 đồng!). Tuy nhiên dù đã cố gắng rất nhiều trong việc thực hiện chính sách nhân đạo đối với tù binh Mỹ thì nơi đây vẫn là thiếu thốn đủ thứ tiện nghi sinh hoạt đối với họ.
  
Ước mơ lớn nhất của các tù binh ở trại "Hy Vọng" là sớm được trở về đoàn tụ với gia đình. Họ tự hiểu rằng việc "vượt ngục trốn trại" ở đây chỉ là chuyện điên rồ và vô vọng!
  
Một lần đại uý Richard Brenneman lợi dụng việc chôn cột bóng chuyền đã trèo lên cao để nhìn ra ngoài qua bức tường rào. Anh ta phát hiện ra vị trí của trại "Hy Vọng" nằm biệt lập giữa cánh đồng rất xa khu vực dân cư.
  
Một số tù binh khác cũng nhân lúc bộ đội ta canh gác sơ hở đã trèo lên tường rào nhìn vội ra ngoài... Rồi họ đã cùng chắp nối lại những gì quan sát được. Họ đã hình dung ra nơi họ bị giam nằm giữa cánh đồng lúa có đê điều bao quanh và rất gần một dòng sông; cách vài trăm mét về phía nam còn có cả một trạm biến thế điện xa hơn nữa là một khu nhà có vẻ như bệnh xá trường học hay một trại an dưỡng gì đó. Và ngoài tường rào phía tây của trại là một trạm bơm nhỏ...
  
Một tù binh bỗng nêu lên ý nghĩ: Giá như có một lực lượng "giải thoát"? Đúng chỉ có cách giải thoát là biện pháp tốt nhất! Nhưng làm cách nào để có được lực lượng đến giải thoát nơi đây?
  
Các tù binh Mỹ đều biết rằng hầu như tuần nào cũng có máy bay trinh sát bay qua vùng trời này để chụp ảnh phát hiện các mục tiêu cần đánh phá trên miền Bắc Việt Nam. Vậy thì phải tìm cách báo hiệu cho các chuyên viên nghiên cứu ảnh biết nơi đây là trại giam tù binh Mỹ... Bởi vì nếu nhìn từ trên không xuống với những dãy nhà nhỏ có tường bao quanh Trại giam "Hy Vọng" cũng chỉ giống như một trường học một nhà kho hay một nông trại dùng để nhốt gà vịt bình thường khác.
  
Hy vọng "có thể được giải thoát" đã loé lên trong đầu mỗi tù binh và họ đã bàn nhau tìm mọi cách để báo cho các máy bay trinh sát của quân đội Mỹ chụp ảnh được tín hiệu cấp cứu và lời khẩn cầu của họ.
  
Lợi dụng những khi lao động đào giếng đào rãnh và chuyển đất đá các tù binh Phi công Mỹ đã cố tình đổ đất mới tạo nên những hình ảnh khác thường.
   Thậm chí khi phơi quần áo sau lúc tắm giặt họ cũng nghĩ cách làm sao để tạo thành các chữ viết tắt như SOS (cấp cứu) K (hãy đến cứu chúng tôi) hay SAR (tìm và giải thoát) để các chuyên gia nghiên cứu ảnh chụp từ máy bay dễ nhận thấy nhất...
  
Và tất cả những sự cố gắng nỗ lực đó đã không phải không có tác dụng!
                                
                                ( Còn nữa )

                ĐẶNG VƯƠNG HƯNG

More...

Phi công Mỹ ở Việt Nam ( 6 )

By

Người nữ tù binh duy nhất tại Hỏa Lò

Đó là một chi tiết thú vị dường như còn rất ít người biết.
Khoảng giữa năm 1971 trại Hỏa Lò được lệnh tiếp nhận 2 tù binh người phương Tây (một nam và một nữ) bị bắt và đưa từ chiến trường miền Nam ra Bắc.
Người nữ tù binh có tên là Monica nguyên là sĩ quan quân y trong quân đội Mỹ gốc Đức. Cô ta có khuôn mặt trái xoan tóc vàng mắt xanh da rất trắng dáng người mảnh mai xinh đẹp và thông minh. Monica biết cả tiếng Anh và tiếng Đức. Vì là nữ tù binh duy nhất nên ban chỉ huy trại đã bố trí cho cô ta một phòng riêng rộng khoảng 10 mét vuông có kê một chiếc giường hộp (loại vẫn dùng cho sĩ quan cấp tá của quân đội ta) với đủ chăn màn một phích nước ấm chén và một chiếc bàn nhỏ thậm chí còn có cả một... lọ hoa!
 
Lúc đầu Monica không chịu nhận chiếc phòng đó cô ta cứ năng nặc đòi được ở chung phòng với người nam tù binh đã đi cùng chuyến từ miền Nam ra Bắc. Hình như giữa họ đã nảy sinh tình cảm nam nữ quá mức bình thường. Tất nhiên là Ban chỉ huy trại không chấp nhận. Không thể biến phòng giam thành... buồng hạnh phúc cho họ được!
 
Nhưng anh em quản giáo giải thích thế nào Monica cũng không nghe lại còn tỏ thái độ bướng bỉnh khóc lóc và không chịu ăn uống gì. Lý do Monica đưa ra là căn phòng ấy... xấu và trống trải quá. Vả lại đêm ngủ một mình cô rất sợ... ma.
  
Thấy vậy trại trưởng Trần Trọng Duyệt cho gọi Monica lên phòng mình. Ông hỏi thăm sức khoẻ hoàn cảnh gia đình của người nữ tù binh và động viên cô chấp hành kỷ luật trại cải tạo tốt để khi có điều kiện sẽ sớm được trở về đoàn tụ với gia đình. Rồi với thái độ vừa cương quyết vừa mềm mỏng ông nói:
- Tôi là trại trưởng nhưng phòng làm việc của tôi cũng không lớn hơn căn phòng mà chúng tôi đã bố trí cho cô. Thậm chí còn không có lọ hoa... Vậy cô còn muốn gì nữa đây?
 
Tới lúc đó Monica mới "ngoan ngoãn" nhận phòng.
 
Những ngày sống ở trại Hỏa Lò người nữ tù binh duy nhất trại này đã được anh em quản giáo quan tâm chăm sóc tới mức... "hơi bị nuông chiều". Họ sắm cho cô ta đủ cả gương lược và những đồ dùng cá nhân thiết yếu của phụ nữ. Một chiến sĩ trẻ đã được giao nhiệm vụ đi mua sắm "phụ tùng" cho Monica. Vì không quen với loại hàng hóa "phức tạp và tế nhị" này lại đang là thời bao cấp khó khăn nên anh đã phải vất vả đi lùng khắp Hà Nội. Thêm nữa còn phải giữ bí mật vì không thể nói mình mua đồ lót cho nữ tù binh nên nhiều phen ngượng chín mặt vì bị hiểu nhầm... 
  Thậm chí có lần Monica còn được Trại trưởng trực tiếp đưa đi làm đầu tại một tiệm uốn tóc bên bờ hồ Hoàn Kiếm rồi đi mua quần áo ở Hàng Đào... Sau chuyến đi nhiệt tình vì "người đẹp" ấy ông Duyệt và Ban chỉ huy trại đã bị cấp trên nhắc nhở và phê bình vì đã "thiếu tinh thần cảnh giác".  
  Mấy tháng sau Trại trưởng Trần Trọng Duyệt đã nhận được một lá thư do Monica viết cả 2 mặt giấy với kiểu chữ nắn nót một bên bằng tiếng Đức và một bên bằng tiếng Anh có cùng nội dung tạm dịch như sau:
  
Kính gửi ông chỉ huy
 
Từ tháng 12 năm 1971 tôi được phép nuôi một con mèo. Tôi rất thích động vật nhất là loài mèo vì vậy tôi rất vui khi được nhà cầm quyền cho phép. Tôi cho rằng: sự đối xử như vậy dù là hành động nhỏ nhưng rất văn minh biểu lộ chính sách khoan hồng nhân đạo của Nhà nước Việt Nam.
 
Còn đối với những đề nghị trước đây tôi tin rằng hoặc đã không tới tay cơ quan ông hoặc chưa được ông quan tâm thỏa đáng. Nhưng tôi hết lòng hy vọng lần này thì ông sẽ không lãng quên việc tôi xin phép nuôi con mèo này.
  
Một khi tôi được phóng thích tôi xin phép được mang theo con mèo về nước. Là một tù binh tất nhiên giờ đây tôi chỉ có hai bàn tay trắng nhưng tôi xin hứa sẽ bồi thường tất cả chi phí tăng thêm vì tôi được phép nuôi con mèo này. Xin nhường ông sự lựa chọn bằng phương thức trao đổi thích hợp nhất do ông tự sắp xếp.
 
Hy vọng thiết tha rằng ông không bỏ qua lời đề nghị của tôi.
 
Xin gửi tới ông chào trân trọng.
 
Ký tên: Monica.
 
Sau đó việc nuôi mèo trong phòng giam của Monica đã được Ban chỉ huy trại tù binh chấp nhận. Cô ta vui lắm luôn tỏ ra dịu dàng và tử tế với mọi người bởi được chăm sóc con vật mà mình yêu thích. Chỉ khổ cho Trưởng trại tù binh Trần Trọng Duyệt vốn đẹp trai lịch lãm đã bị anh em trêu chọc vì lời đề nghị "đa nghĩa" và rất dễ bị hiểu nhầm của cô nữ tù binh xinh đẹp: Xin nhường ông sự lựa chọn bằng phương thức trao đổi thích hợp nhất do ông tự sắp xếp.
  
Rất tiếc là Đại tá Trần Trọng Duyệt không có tấm ảnh nào chụp kỷ niệm với người nữ tù binh duy nhất ở trại Hỏa Lò kể trên. Ông cũng không nhớ là khi được trao trả về nước cô ấy có mang theo con mèo như đã đề nghị trong thư hay không?
 
Nhưng sau hơn 30 năm Đại tá Trần Trọng Duyệt vẫn giữ được bản gốc bức thư "Xin nuôi một con mèo" của Monica. Nó được viết bằng thứ chữ nhỏ li ti đẹp và đều tăm tắp như  kiểu chữ vi tính. Ngay bên dưới là bản tạm dịch viết tay của một cán bộ quản giáo. 
  Sau khi đã nghỉ hưu một lần về Hà Nội thăm lại Khu di tích nhà tù Hỏa Lò Cựu trại tưởng Trần Trọng Duyệt đã tặng lại bức thư độc đáo nêu trên Ban Quản lý khu di tích. Vì thế bức thư của Monica đang được lưu giữ tại Phòng trưng bày hiện vật tù binh Phi công Mỹ. Người viết bài này cho rằng đó là một trong những bức thư hay nhất thế giới về tù binh trong chiến tranh.
 
Tin tức Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết đã được trại công khai phổ biến cho tất cả các tù binh Mỹ.
 
Một không khí chờ đợi và háo hức lạ thường bởi tất cả bọn họ đều mong đợi đến ngày được trao trả về nước. Những ngày đó tù binh được phép tự do ra sân chơi thể thao và thậm chí họ còn tham gia làm bếp và tự nấu ăn theo sở thích.

                                             ( Còn nữa)

                                              ĐẶNG VƯƠNG HƯNG

More...

Phi công Mỹ ở Việt Nam ( kỳ 5)

By

 Tù binh Mỹ tại Hỏa Lò có tiêu chuẩn ăn cao hơn cán bộ Việt Nam.
 
Đại tá Trần Trọng Duyệt cho biết:
  
- Hồi đó tù binh Phi công Mỹ đã được phía ta chăm sóc với một chế độ ăn uống rất đặc biệt: Buổi sáng họ thường được ăn bánh mỳ với sữa hoặc đường (những thứ hàng xa xỉ mà thời ấy những người Việt Nam bình thường chỉ những khi ốm đau mới được biếu và bồi dưỡng). Bữa trưa và chiều suất ăn của họ là bánh mỳ kẹp trứng rán hoặc thịt và một bát súp thịt hầm với khoai tây hoặc rau các loại. Những người nghiện thuốc lá mỗi ngày còn được phát 3 điếu Tam Đảo bao bạc (thứ thuốc lá không có đầu lọc nhưng rất quý hiếm do miền Bắc sản xuất hồi đó).
  Những ngày lễ ngày Tết (của cả Việt Nam và Mỹ) tù binh còn được cho ăn tươi đặc biệt hơn. Ngoài việc gói bánh chưng cuốn nem rán bộ phận hậu cần của trại thường mang giấy giới thiệu đi về tận Hà Bắc hoặc Sơn Tây để mua gà tây về quay chế biến món cơm rang thập cẩm (cơm có cả thịt trứng và rau) uống với bia Trúc Bạch - thứ đồ uống mà tù binh Mỹ rất thích - ăn xong thường có hoa quả và bánh kẹo.
  
Để bạn đọc dễ hình dung và so sánh chúng tôi xin được nêu ví dụ cụ thể về chế độ và suất ăn như sau: hồi đó bộ đội ta thường có 3 chế độ ăn cơ bản:
  
- Đại táo: áp dụng cho tất cả cán bộ chiến sĩ và những người có quân hàm đến Trung uý được hưởng tiêu chuẩn ăn 0 68 đồng/ngày;
   
- Trung táo: áp dụng cho các sĩ quan có cấp hàm từ Thượng uý đến Trung tá được hưởng tiêu chuẩn ăn 0 9 đồng/ngày;
  
- Tiểu táo: áp dụng cho các sĩ quan cao cấp có quân hàm Thượng tá và Đại tá được hưởng tiêu chuẩn ăn 1 2 đồng/ngày.
   Riêng tù binh Phi công Mỹ được hưởng mức ăn "đặc táo" tới 1 6 đồng/ngày. Với những người gầy yếu hoặc ốm đau sẽ được Ban chỉ huy trại quyết định cho ăn chế độ bồi dưỡng đặc biệt: 3 2 đồng/ngày. Thời gian sau mức ăn còn được nâng lên tới 7 đồng/ngày. (Đồng tiền ở miền Bắc ngày đó rất có giá trị: Lương tháng của đồng chí Trưởng ty Công an an tỉnh là 115 đồng! Một bát phở ngon có giá 3 hào một que kem ở bờ hồ Hoàn Kiếm trung tâm thủ đô Hà Nội chỉ có 5 xu...).
  
Vì được hưởng tiêu chuẩn cao nên tù binh Mỹ thường ăn không hết suất cơm và thức ăn thừa nhiều. Ban chỉ huy trại quyết định sử dụng số thức ăn thừa đó để... nuôi lợn. Thời gian cao điểm bộ phận hậu cần của trại tù binh Hỏa Lò nuôi tới 40 con lợn béo. Khi lợn to được xuất chuồng số thịt tăng gia và tiền bán lợn đó lại được sử dụng để bổ sung cho bữa ăn của tù binh...
   
Tóm lại đó là một sự cố gắng rất lớn về chính sách nhân đạo của Đảng và Nhà nước Việt Nam đối với tù binh Mỹ. Bởi trong thời kỳ chiến tranh đời sống nhân dân ta còn thiếu thốn trăm bề. Hàng hóa hầu hết đều phải phân phối được mua bằng tem phiếu ưu tiên.
  
Tù binh Mỹ được ăn uống đầy đủ tới mức khiến nhiều cán bộ chiến sĩ ta phải thắc mắc: Tại sao ở nhiều nơi bộ đội và nhân dân ta còn phải ăn độn thêm khoai sắn mới đủ no mà lại dành khẩu phần ăn tốn kén như vậy cho những kẻ đã từng gây bao tội ác với đồng bao ta? Cấp trên giải thích: Tù binh Mỹ là "vốn quý" và "tài sản" để sau này chúng ta có thể đấu tranh trên mặt trận ngoại giao với địch. Cán bộ chiến sĩ của trại phải xác định rõ: chăm sóc bảo đảm tốt sức khỏe cho tù binh cũng là một nhiệm vụ đặc biệt!


Những ngày Lễ - Tết tù binh phi công Mỹ được tự chế biến
nấu các món ăn ngon theo sở thích.





Lễ Giáng sinh tù binh phi công Mỹ trang trí cây thông Noel.


Tù binh phi công Mỹ chơi thể thao.

Tù binh phi công Mỹ được chăm sóc kiểm tra sức khỏe định kỳ.


 Tù binh phi công Mỹ nhận quà của người thân.

Ở tù nhưng vẫn được vui chơi và giải trí và tham gia đóng phim
  
Cựu trại trưởng tù binh Hỏa Lò Trần Trọng Duyệt đã khẳng định: Có lẽ trên thế giới này không có nước nào đối xử với tù binh Mỹ tốt như ở Việt Nam. Đó là nhờ truyền thống khoan hồng và nhân đạo đã có hàng nghìn năm của dân tộc ta. Các tù binh chẳng những được ăn tốt mà còn được chăm sóc sức khỏe (cả vật chất và tinh thần) rất chu đáo trong điều kiện thời chiến cho phép.
  
Ngoài việc được tận tình cứu chữa vết thương do nhảy dù sau khi máy bay bốc cháy các tù binh đã được những bác sĩ giỏi nhất ở các bệnh viện 108 203 354 của quân đội đến khám và chữa bệnh theo định kỳ. Cho nên sau cú sốc thần kinh ban đầu lúc họ bị bắt khi đã vào trại Hỏa Lò hầu hết các tù binh Mỹ đều ổn định tinh thần và sức khỏe rất nhanh. Nhiều người đã có ý thức tập luyện để thích nghi với điều kiện sinh hoạt mới giữ gìn sức khỏe để đợi ngày được trao trả về nước.
  
Ông Duyệt cho biết: ở Hỏa Lò hồi đó các tù binh Mỹ thường xuyên được tổ chức vui chơi giải trí. Hằng ngày họ được ra sân phơi nắng chơi bóng chuyền bóng rổ chọc bi-a đọc sách báo nghe tin tức - kể cả tin tức của Mỹ và phương Tây - qua đài phát thanh mà trại tiếp âm hoặc chọn những tù binh có giọng đọc tốt để đọc cho tất cả cùng nghe.
  
Để các tù binh có phương tiện chơi thể thao thường xuyên trại phải nhờ đến sự giúp đỡ của đồng chí Tạ Đình Đề người phụ trách xưởng sản xuất dụng cụ của Tổng cục thể dục thể thao. Thậm chí để giúp một số tù binh có bệnh về mắt có thể đọc được sách báo Ban chỉ huy trại đã phải thửa khá nhiều cặp kính thuốc của chị Thuý Hà ở cửa hàng số 48 Hàng Bài. (Hiện bà Hà đang trú tại 51 Trần Nhân Tông Hà Nội).
 
Đặc biệt trong các ngày Lễ ngày Tết của Mỹ như ngày Độc lập (4 tháng 7) ngày Lễ Tạ ơn Noel Tết Dương lịch... tôn trọng tín ngưỡng của tù binh trại còn cho mời cả mục sư Bùi Hoàng Thử đến làm lễ theo nghi thức tôn giáo cho số người theo đạo.
  
Thỉnh thoảng trại cho mời các nghệ sĩ của đoàn văn công Tổng cục Chính trị đến biểu diễn cho bộ đội và cho cả tù binh Mỹ cùng thưởng thức. Ông Duyệt còn nhớ một lần nghệ sĩ Tường Vi đến hát bài "Cô gái vót chông" và "Tiếng đàn ta lư". Tới đoạn lên cao như tiếng chim hót "Pơ-rô-tốc... pơ-rô-tốc..." Mặc dù không hiểu nghĩa cả bài hát nhưng tù binh Mỹ khoái quá vỗ tay rào rào yêu cầu hát đi hát lại. Đêm ấy khi buổi văn nghệ đã tan từ lâu nhưng ở nhiều phòng giam tù binh không chịu ngủ. Họ bàn tán đủ thứ chuyện về các ca sĩ Việt Nam rồi còn bắt chước giọng Tường Vi hát "Pơ-rô-tốc... pơ-rô-tốc..." suốt đêm.
 
Để thay đổi không khí cho các tù binh đã phải ở trong trại lâu ngày được sự phối hợp giúp đỡ của Công an Hà Nội và An ninh Quân đội Ban chỉ huy trại còn nhiều lần tổ chức cho các tù binh đi tham quan một số di tích lịch sử văn hóa và danh thắng của Thủ đô Hà Nội như: Hồ Hoàn Kiếm Công viên Lê Nin Quốc tử giám chùa Trấn Quốc chùa Một Cột Viện Bảo tàng Quân đội (nay là Bả tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam) bệnh viện Bạch Mai... Để bảo đảm an toàn cho những "vị khách đặc biệt" này ta đã cho phép các tù binh ăn mặc như khách du lịch: cũng com-lê ca-vát giày đen vv... và đi theo hướng dẫn viên.
 
Tuy nhiên cũng có lần nhân dân đã phát hiện ra tù binh Mỹ. Mọi người xì xào: Chuyên gia khách nước ngoài gì mà mắt cứ nhìn lơ láo thiếu tự nhiên đúng là "giặc lái Mỹ" rồi"! Vậy là tất cả cùng kéo lại chỉ chỏ bàn tán buộc ban tổ chức phải đưa tất cả lên xe huỷ bỏ chuyến tham quan dã ngoại theo dự kiến...
  Có một chuyện rất thú vị đó là việc tù binh Mỹ tại Hỏa Lò còn được ta trưng dụng để tham gia... đóng phim.
"Diễn viên" đầu tiên trong trại Hỏa Lò được nhận vinh dự này là Trung tá Robinson Riser một phi công khét tiếng "người hùng" của quân đội Mỹ trong chiến tranh Triều Tiên với 109 vụ và 3.000 giờ bay thành công (một tài liệu nói rằng ông ta đã bắn rơi tới 8 chiếc máy bay của đối phương).
 
Nhưng khi sang chiến trường Việt Nam mới tới phi vụ thứ 5 Riser đã bị bắn lực lượng phòng không ta bắn cháy anh ta cố lái máy bay ra biển nhảy dù và được cứu hộ thoát chết. Báo chí Mỹ hồi đó đã tuyên truyền rùm beng cả tháng trời về sự việc này. Nhưng lần thứ hai ngày 16 tháng 9 năm 1965 Riser lái chiếc "Thần sấm" F105D đã bị bắn hạ tại Thanh Hóa. Vào Hỏa Lò tính ngông nghênh của Riser đã bị khuất phục. Anh ta ngoan ngoãn nhận tội và đã khai rất nhiều... Vì họ tên đọc theo tiếng Anh thường dài và khó phát ân để dễ gọi tên bộ đội ta đã đặt cho Riser một cái tên Việt Nam gọi ngắn gọn là "Giai" cũng như tù binh phi công John McCain được gọi là "Cài".
 
Anh em phục vụ trong trại tù binh Hoả Lò ngày đó ai cũng nhớ "Giai" vì anh ta ăn rất khoẻ. "Giai" đã làm đơn xin lãnh đạo trại tù binh được ăn... 2 suất ăn bình thường và đã được chấp nhận.
 
Khi đoàn làm phim của Cộng hòa Dân chủ Đức sang Việt Nam quay bộ phim tài liệu "Phi công trong bộ quần áo ngủ" cần một người vào vai nhà báo quốc tế Giai đã vui vẻ nhận lời và anh ta nhập vai rất đạt. Với khổ người cao to mặc bộ đồ dạ tím chẳng ai nghĩ ông nhà báo phương Tây đó lại chính là viên Trung tá tù binh Phi công Mỹ tại Hỏa Lò đóng.
 
Được biết sau ngày được trao trả về nước Robinson Riser (tức Giai) còn tiếp tục phục vụ trong quân đội Mỹ và được phong hàm tướng.
 
Với bộ phim truyện "Cuộc chiến đấu vẫn còn tiếp diễn" của điện ảnh Việt Nam thì chuyện đóng phim của tù binh Mỹ còn thú vị hơn: Trong phim ta có sử dụng hai sĩ quan Thiếu tá tù binh đóng vai Đại tá và Trung tá cố vấn Mỹ của Chính quyền Sài Gòn (cũ). Phim có nhiều cảnh hai cố vấn Mỹ phải xuất hiện hoạt động với những không cảnh thời gian và địa điểm khác nhau... và hai tù binh vào vai cũng rất đạt như diễn viên chuyên nghiệp vậy.
 
Nhưng có một sơ suất mà ít ai ngờ... đó là sau khi xem phim cả hai diễn viên đặc biệt này đều gật gù rồi một người nói rất hài hước: "Chỉ có điều hơi tiếc là các ông đã cho tôi làm một Đại tá Mỹ... nghèo nhất thế giới! Bởi suốt từ đầu đến cuối phim. tôi chỉ có mỗi bộ quần áo mặc trên người không hề được thay đổi trang phục"!
                                                        ( Còn nữa )

                                                 ĐẶNG VƯƠNG HƯNG

More...