Sign up
Bức thư pháp thơ kết nối dài nhất Việt Nam
honglam | 29 Jan, 2010, 19:43 | BÀI BÁO | (50 Reads)
  
                         
                                        Ảnh: HỒNG PHÚC
 

               

BỨC THƯ PHÁP THƠ KẾT NỐI DÀI NHẤT VIỆT NAM

                                                                                    

     Mỗi dịp Tết đến xuân về,  một số vùng quê thường có những cuộc ứng đối thơ, họa thơ và nối thơ. Đây là một lối chơi thơ tao nhã, độc đáo, đậm chất văn hóa trong Lễ hội dân gian Việt Nam, lôi cuốn nhiều người cùng tham gia. Cứ nghĩ rằng thú chơi đẹp đẽ, trí tuệ ấy bao năm bị lãng quên, không còn được ai nhắc đến nữa, nhưng giờ đây lại có cơ hội hồi sinh. Ấy là khi tham gia biên tập thơ cho "Tuyển tập Lục Bát mỗi ngày", nhà thơ Nguyễn Đình Trọng ở TP Hồ Chí Minh thấy rất nhiều câu thơ hay in dấu mãi trong tâm trí, rồi được sự động viên, khích lệ của nhiều người yêu thơ,  ông đã tập hợp, kết nối 132 câu thơ Lục Bát từ 132 bài thơ của nhiều tác giả trên khắp miền đất nước, thành bài thơ "Lục Bát tình", tạo nên sự hòa quyện, thống nhất  mà mỗi câu chứa đựng một tâm tình, một ý tứ:

Lục Bát là Lục Bát tình *

Thơ ai mà ngỡ có hình bóng ta

Cái thời như hạt mưa sa **

Cứ đau đáu đợi mưa qua vườn hồng

...

  Và càng thú vị hơn, khi bài thơ kết nối đó lại được ông Đậu Phi Hùng, công tác tại Trường Trung học Phổ thông Trần Hưng Đạo, thị xã Cam Ranh, tỉnh Khánh Hòa trình bày dưới dạng thư pháp. Đây là bức thư pháp thơ được coi là lớn nhất từ trước tới nay, dài tới 132 mét, bề rộng 0,8 mét, có thể ghi vào kỷ lục Ghi - nét Viêt nam. Năm vừa qua, bức thư pháp này được giới thiệu trong Ngày thơ Lục Bát Việt nam, sau đó được các ông Đậu Phi Hùng, Hòa thượng Thích Giác Không, chủ trì Chùa Phước Long ủy quyền cho bác sĩ, nghệ sĩ, nhà thơ Nguyễn Hữu Trọng ở Hà Nội bảo quản, gìn giữ.


--------------------------

   * Thơ Nguyệt Phượng

 ** Thơ Lê Tín


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=212092

Xin đừng nhạt nắng
honglam | 12 Dec, 2009, 23:32 | THƠ | (100 Reads)


  

XIN ĐỪNG NHẠT NẮNG

 

Mây về dan díu chiều xanh

Một vùng trời nước giăng mành bóng chen

Xin đừng nhạt nắng ơi em

Chưa hoàng hôn vội buông rèm vào khuya

Đường dài sao nói lời chia

Mới vang sấm đã đầm đìa mưa rơi

Gần bên ngỡ hóa xa xôi

Vơi câu muối mặn, phai lời gừng cay

Con thuyền vì sóng mà say

Cánh đồng chín bởi luống cày nông sâu

Nắng vàng tỏa ấm nơi đâu

Để màu cây lá héo rầu khát khao

Người còn chưa gửi khúc trao

Con tim đã đặt lối vào chông chênh

Đưa nhau lên thác xuống ghềnh

Dặm trường sao mãi lênh đênh nỗi niềm

Xin đừng nhạt nắng ơi em

Trời yên đang đợi gió lên cùng người

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=203315

Sau hai mươi năm, tác phẩm " Dòng xoáy" vẫn gây tiếng vang lớn
honglam | 07 Dec, 2009, 21:43 | BÀI BÁO | (53 Reads)

                            

    

  SAU HAI MƯƠI NĂM, TÁC PHẨM "DÒNG XOÁY" VẪN GÂY TIẾNG VANG LỚN                                                   

    Với bộ tiểu thuyết " Dòng xoáy" ( 2 tập) mới được NXB Thanh niên tái bản lần thứ ba trong cuối tháng 9 /2009, Trần Thị Nhật Tân - một nhà văn không tên tuổi tưởng chừng như bị lãng quên từ  20 năm nay bỗng chốc tạo nên một sự chú ý của  dư luận xã hội, được coi như hiện tượng trong đời sống văn học và xuất bản. Khi tái bản, NXB Thanh niên cũng không ngờ rằng, chỉ trong vòng một tháng số lượng sách ấy lại được bạn đọc đón nhận mua hết một cách nhanh chóng như vậy. Đến  đầu tháng 11 thì 1.000 cuốn lại được in tiếp có thêm phần bổ sung bài viết đăng trên Báo Người cao tuổi và  Báo Tiền Phong nhưng cũng chỉ hơn nửa tháng sau đã bán hết. Theo chị Trần Hằng Thanh, Phó Giám đốc NXB Thanh niên thì NXB đang tiếp tục in thêm để đáp ứng yêu cầu của đông đảo bạn đọc. Riêng đối với báo Người cao tuổi - tờ báo đầu tiên đăng liên tục 11 kì phóng sự tài liệu " Một nhà văn hồng nhan bạc phận, hai lần được gặp Tổng Bí thư", đã có hàng trăm độc giả, viết thư và gọi điện về đăng kí mua. Người ở gần, trực tiếp đến Tòa soạn. Người ở xa tận Kiên Giang, Cà Mau, Cần Thơ, Long An, TP Hồ Chí Minh... gửi tiền và nhờ chuyển qua bưu điện. Nhà văn Trần Thị Nhật Tân kể với tôi rằng, sau khi có bài viết trên báo và sách được phát hành, hàng ngày tại nơi cư trú ( số 5, Đông Mạc, phường Lộc Hạ, thành phố Nam Định), chị nhận được khá nhiều thư và hàng chục cuộc điện thoại khắp miền đất nước, từ những cụ già 80, 90 tuổi đến các cháu học sinh, sinh viên gọi đến chia sẻ, động viên, trao đổi những vấn đề quan tâm. Có người còn mời chị về nhà ở để con cháu họ được chăm sóc...Chị rất vui khi được tiếp "những vị khách không mời mà đến." Đó là các cụ già, những độc giả chỉ biết chị qua báo chí, nhất là nghe các bạn trẻ, tuổi đời đôi mươi là sinh viên  mới ra trường hay còn đang học giãi bày tâm tư, nguyện vọng. Có người như bà Trần Thị The, nông dân ở huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam, khi đến thăm chị, thấy nền gạch bị hỏng, mấy ngày sau đưa cả chồng và con rể đến làm suốt một buổi sáng, sửa xong cái nền nhà cho chị, mới về.

   Trong tình hình hiện nay, không ít tác phẩm văn học loay hoay  tìm kiếm đầu ra, thì bộ tiểu thuyết " Dòng Xoáy"  dẫu tái bản lần thứ ba và lần thứ tư, nghĩa là sau hai mươi năm ra đời vẫn có sức hấp dẫn lớn. Nó đã đi vào một vấn đề vẫn còn mang tính thời sự đầy nhức nhối không chỉ riêng trong ngành giáo dục mà là của cả xã hội. Bởi chúng ta đang từng ngày, từng giờ đấu tranh loại bỏ những tiêu cực, lạc hậu, phấn đấu xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ và văn minh như mục tiêu của Đảng và ước nguyện của hàng triệu con người đất Việt.  Một cuốn  nữa mà Nhà văn Trần Thị Nhật Tân đã hoàn thành là tiểu thuyết tự truyện ""Tuổi Thơ Tôi" nói về những tháng ngày đầy buồn tủi, gian nan của mình từ lúc còn nhỏ đến tuổi trưởng thành mà khi được xuất bản, đến với bạn đọc, sẽ làm không ít người  rơi nước mắt.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=202322

Ngỡ ngàng
honglam | 27 Nov, 2009, 19:48 | THƠ | (87 Reads)
                             
                             
Ngỡ ngàng


i em chín chẳng đợi mùa

                              Gió lành kén tơ mộng ước

Đâu ngờ ngày xuân biếc

Về miền xa em làm cô dâu

Ai bỏ lại khúc ca dài lâu

Anh hỏi dòng trôi sớm vơi màu nắng

Sao ước hẹn chỉ còn trong dĩ vãng

Sao đến giờ lại như thể chưa quen?

Mình anh như lạc bước nhân duyên

Trông trời. Trời cao

Trông mây. Mây Tản

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=200212

Ảnh tặng của Bạn bè
honglam | 16 Oct, 2009, 21:15 | ẢNH | (185 Reads)
Published on 10/16,2009

             CHÙM ẢNH VỀ SÔNG TRẸM
  HANGTHUY tặng anh THANH CAO ( như đã hứa ) thay lời cảm ơn anh đã gửi tặng HT quyển tiểu thuyết DÒNG XOÁY của TRẦN THỊ NHẬT TÂN













Cây cầu lớn nhất ở THỊ TRẤN - Một hướng nhìn về kênh CHẮC BĂNG .

Thanh Cao cảm ơn Hằng Thủy rất nhiều bởi những tấm ảnh đã gợi nhớ về một miền quê thân thiết đầy ắp kỷ niệm!

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=191535

Ngày này cách đây 55 năm ( 10 -10 - 1954 )
honglam | 08 Oct, 2009, 05:27 | BÀI BÁO | (284 Reads)

  NGÀY NÀY CÁCH ĐÂY 55 NĂM
 (10 -10 -1954
- 10 -10 - 2009 )

 Ngày 10 -10 - 1954 - Ngày giải phóng Thủ Đô đã đi vào lịch sử dân tộc sau 9 năm kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp. Một số hình ảnh dưới đây sẽ đưa chúng ta trở về với những giờ phút hào hùng đó.

               
                
Xe quân Pháp rút khỏi nội thành Hà Nội
   
               
                Bộ đội ta chứng kiến những tên lính Pháp cuối cùng
               rời cầu Long Biên.
                
               
                  Chiến sĩ Trung đoàn Thủ Đô từ chiến khu trở về, 
                đứng gác tại một vị trí mà quân Pháp vừa rút.

                
                 Đồng bào khu vực chợ Đồng Xuân trước giờ phút trọng đại.

               
                 Phố phường Hà Nội tưng bừng đón mừng những người con
                 thân yêu trở về. 

               
                
               
               
                
                  
                Thủ Đô đã hoàn toàn giải phóng. Phố phường trở về
                cuộc sống bình yên và bước sang một trang mới

                
                 Tháp Rùa Hồ Gươm sáng ngời trong nắng.
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=189391

"MỘT NHÀ VĂN HỒNG NHAN BẠC PHẬN" ( Tiếp theo và hết )
honglam | 26 Sep, 2009, 09:34 | BÀI BÁO | (251 Reads)
  
   

  "MỘT NHÀ VĂN HỒNG NHAN BẠC PHẬN"

Kỳ cuối: Bản Di chúc hiến nhà và người đàn bà âm thầm trong ngõ vắng

Tên tôi là Trần Thị Nhật Tân, nhà giáo, nhà văn.

Tôi viết di chúc trong lúc tỉnh táo, khoẻ mạnh.

Ngôi nhà hai tầng của tôi xây trên diện tích 180 m2 theo trước bạ. Cả cuộc đời tôi lao động cực nhọc mới có cơ ngơi này. Là người cầm bút, tôi thấu hiểu nỗi cơ cực của nhà văn chân chính. Bởi vậy, tôi chỉ có một nguyện vọng là: Sau khi tôi qua đời, tôi để ngôi nhà làm từ thiện cho các nhà văn nghèo khổ. Tôi giao quyền quản lý nhà đất cho Hội Văn học - Nghệ thuật Nam Định. Khi nào trong nước có nhà văn viết đấu tranh cho xã hội công bằng, văn minh, vì dân, vì nước mà bị vùi dập khốn khổ thì về nhà tôi ở cho qua cơn hoạn nạn. Tôi tin rằng nhà văn ấy tiếp tục sáng tác phục vụ nhân dân.

Đề nghị Hội Văn học - Nghệ thuật Nam Định "hóa thân hoàn vũ" cho tôi. Lấy hai lọ tro, một đặt tại bàn thờ ngôi nhà này, một đặt nằm cạnh cha mẹ tôi. Số tro còn lại rắc xuống sông Đào.

Ai chăm sóc trước khi tôi qua đời, thì được ở trông coi ngôi nhà. Mỗi thế hệ, mỗi gia đình có đức, thương người như thể thương thân ở. Khi nào có nhà văn do Hội Văn học - Nghệ thuật đưa đến, sắp xếp cho họ một chỗ ở. Nếu người trông coi nhà không thực hiện quy định, thì Hội Nhà văn bố trí người khác có tâm.

Không ai có quyền bán nhà, bán đất của tôi.

Không phá cây ăn quả đi để làm gì. Chỉ trồng lại giống cây quả ngon, có kinh tế cao. Khi cần sửa, nâng cấp nhà theo nền cũ, không lấn chiếm đất trồng cây quả, giữ không khí trong lành. Tiền bán cây quả chia ba phần: phần người chăm cây, phần cúng giỗ các cụ và tôi, phần giúp nhà văn cơ nhỡ.

Tang lễ tôi chi tiêu thật tiết kiệm, mua cỗ áo rẻ tiền nhất.

Sổ tiết kiệm, tiền phúng viếng, nhuận bút tác phẩm in sau này (nếu có) gửi ngân hàng, Hội Văn học - Nghệ thuật Nam Định giữ để khi cần sửa chữa nhà...

Tôi tin rằng Hội Văn học - Nghệ thuật Nam Định trân trọng, giữ gìn tài sản tôi để lại làm việc thiện cho các thế hệ nhà văn mai sau.

                      Nam Định, ngày 22.2.1998

                                 (Đã ký)

                                    Trần Thị Nhật Tân       

*  Bản di chúc trên, được nữ nhà văn Trần Thị Nhật Tân viết lần đầu, khi bà vừa qua một cơn tai biến, ở tuổi 49 vận hạn của đời người, cách đây đã hơn chục năm. Từ đó đến nay, nó đã được tác giả sửa chữa và bổ sung nhiều lần. Mỗi khi có khách văn đến thăm nhà, thể nào Nhật Tân cũng mang bản đi chúc ấy ra "khoe" và đọc cho họ nghe.

Nhà văn Lê Hoài Nam, nguyên Phó chủ tịch Hội Văn học - Nghệ thuật Nam Định trực tiếp đưa chúng tôi tới thăm nữ nhà văn Trần Thị Nhật Tân vào một ngày cuối mùa hạ. Ngôi nhà nhỏ (mà bản di chúc kể trên nói đến) ở Tổ 5, thôn Đông Mạc, phường Lộc Hạ, thành phố Nam Định, được xây tường cao, cổng đóng kín và khóa trong. Hàng xóm cho biết không mấy khi thấy cánh cửa gỗ cũ kỹ ấy mở ra. Chủ nhân có nhà, hay đi vắng cũng chẳng ai biết. Chúng tôi đã gõ cửa, thậm chí là đập cửa rầm rầm và hét to lên gọi tên người, nhưng chỉ có tiếng chó sủa bên trong.

Nhà văn Lê Hoài Nam ái ngại bảo: "Bà này tai nghễnh ngãng, huyết áp tăng giảm thất thường, lại chỉ ở một mình, nói gở mồm chứ nếu có ốm đau, cảm sốt mà bất ngờ "đi thăm cụ Nguyễn Khuyến" cũng chẳng ai biết, gay go thật".

Nhưng rồi nhờ ông Đào, một người hàng xóm tốt bụng và cô thợ may tên là Thuần (người vẫn thường cho nữ nhà văn nghe và gọi nhờ điện thoại qua số máy 0350.8601348) giúp đỡ, cuối cùng chúng tôi đã vào được nhà, gặp được chủ nhân.

Tiếng là nhà hai tầng, nhưng do xây cất đã lâu, lại không được "bảo dưỡng, nâng cấp" thường xuyên và nội thất chẳng có gì đáng kể, nên ngôi nhà của nữ nhà văn trông tuềnh toàng và cũ kỹ. Nhưng bù lại, chủ nhà vốn tính cẩn trọng, chu đáo, nên đồ đặc được sắp đặt rất ngăn nắp và sạch sẽ.

Đã sang tuổi "bà" từ lâu, nhưng Trần Thị Nhật Tân vẫn sống một mình. Dù thời xuân sắc trước đây, không ít chàng trai đã say mê cô giáo Nhật Tân, nhiều người đàn ông tài giỏi đã ngỏ lời yêu và tha thiết và muốn cưới cô làm vợ... Nhưng như người ta thường bảo: "Hồng nhan bạc phận", hạnh phúc đã không mỉm cười với nữ nhà văn đất Thành Nam một thời xinh đẹp và tài hoa ấy.

Bây giờ, người đàn bà ấy bước đi đã chậm chạp, suốt ngày phải đội mũ, buộc khăn trên đầu vì "sợ gió" đang sống âm thầm, khép kín trong bốn bức tường bao quanh khu vườn nhỏ và ngôi nhà cũ. Cái ngõ vắng khuất nẻo và quanh co ấy chỉ có tiếng chó sủa mỗi khi có tiếng xe máy đi qua. Chủ nhà thường tự hào giới thiệu với khách mảnh vườn rau đã giúp bà sống theo kiểu "tự cung tự cấp", không cần quan tâm đến việc đi chợ. Trong nhà không có điện thoại, không có tủ lạnh, thậm chí không có cả ti vi, đài thu thanh... nên cả xã hội và thế giới bên ngoài có biến đổi thế nào, dường như cũng không ảnh hưởng tới ngôi nhà này là mấy.

Hàng ngày, Trần Thị Nhật Tân vẫn vẫn cặm cụi viết văn, làm thơ và dạy học văn miễn phí cho các cháu nhỏ hàng xóm. Tháng hè năm nào bà cũng tổ chức luyện thi từ thiện môn văn cho vài học sinh thi đỗ đại học. Vốn là cô giáo, nên chữ viết trong bản thảo của bà cũng rất đẹp và nắn nót. Bây giờ việc in ấn tác phẩm khó khăn hơn trước nhiều. Hiếm hoi lắm mới có tờ báo, hay tạp chí in cho Trần Thị Nhật Tân một bài thơ, một mẩu truyện ngắn, kèm theo những đồng tiền nhuận bút ít ỏi.

Hơn mười năm trước, khi Nhật Tân công bố bản di chúc "hiến nhà làm từ thiện" của mình, nó cũng đã gây sự xôn xao chú ý của một số người hiếu kỳ ở Nam Định. Khi thấy Hội Hội Văn học - Nghệ thuật tỉnh không có "ý kiến tiếp nhận", bà đã viết thư gửi cả cho Lãnh đạo Hội Nhà văn Việt Nam, nêu ý kiến "hiến tặng" như trên... Nhưng rồi, thời gian cứ thế trôi đi, vẫn chẳng thấy ai quan tâm. Hội Văn học - Nghệ Thuật Nam Định "dửng dưng" đã đành, Hội Nhà văn Việt Nam cũng "thờ ơ" luôn.

Người ta nói nhỏ với nhau: Ngôi nhà ấy dù đáng tiền tỷ thật, nhưng cứ theo nội dung bản di chúc thì nhận nó có dễ dàng đâu! Các quan chức văn nghệ có "dính" vào thì cũng chẳng được lợi lộc gì, có khi còn mang tiếng. Còn các nhà văn thì chẳng ai dại gì mà "hi sinh" đời mình làm "ông từ coi đền không công" cho Trần Thị Nhật Tân! Thành ra bao năm nay rồi, chủ nhân vẫn nhiệt tình đem nhà mình đi... "hiến tặng", mà chẳng ai dám nhận; khiến nó vẫn còn đó, càng ngày càng xuống cấp, cũ kỹ, vắng lặng và buồn tẻ hơn.

Khi tôi viết những dòng cuối cùng cho thiên phóng sự này, thì nữ nhà văn Trần Thị Nhật Tân có một tin vui đặc biệt: Nhà xuất bản Thanh niên đã quyết định tổ chức tái bản cuốn tiểu thuyết "Dòng xoáy" (có sửa chữa và bổ sung thêm nhiều tư liệu quý) - Cuốn sách từng mang lại cho cuộc đời bà biết bao nhục nhã, cay đắng và cả vinh quang!

Vì sao tác phẩm kể trên lại có thể gây "sốc" cho cả Thành Nam và làm xôn xao ngành Giáo dục một thời và Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã hai lần trực tiếp viết thư tay gửi cho tác giả của nó? Câu trả lời có trong cuốn sách dày gần 500 trang, khổ lớn, sẽ được ấn hành trong nay mai.

                                      
    Nam Định - Hà Nội, tháng 8-2009
Đặng Vương Hưng


* Cách đây hai hôm, khi gặp tôi chị Trần thị Nhật Tân nói rằng:  "Thanh Cao này! Bây giờ, mặc dù mắt kém, sức khỏe cũng giảm sút do bị đau ốm nhiều năm nhưng hàng ngày chị vẫn viết, nhất là làm thơ cho các cháu thiếu nhi, vui lắm!"  Tôi cầu chúc cho chị sức khỏe, bình an và niềm vui luôn đến với chị !

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=186563

Ngày Thơ lục bát Việt Nam lần thứ nhất
honglam | 24 Sep, 2009, 22:49 | BÀI BÁO | (161 Reads)

  NGÀY THƠ LỤC BÁT VIỆT NAM

    Ngày Thơ Lục bát Việt Nam lần thứ nhất -  6 tháng 8 năm Kỷ sửu ( 24-9-2009) đã diễn ra tại Hà Nội trong không khí trang trọng với các hoạt động phong phú, sôi nổi. Đông đảo người làm thơ và những người yêu Thơ Lục bát ở nhiều vùng đất nước đã về dự. Từ nay trở đi, Ngày Thơ Lục bát sẽ được tổ chức vào mùng 6 tháng 8 âm lịch hàng năm.

      

              Biểu diễn văn nghệ chào mừng

     

     
     
            Nhà thơ Bằng Việt nói lời khai mạc


     
                

     
          Đại diện Phật tử trao Lộc Thơ cho những người 
       đóng góp nhiều công sức trong việc tổ chức Hội thơ này.

     


     
                  Một góc Hội Thơ

      
            An Tuyên - Tác giả của nhiều ca khúc phổ thơ,
       từ phương trời Âu cũng về dự, gửi tặng Bộ đội Trường Sa
       hai triệu đồng.

      
         Một tác giả tặng sách cho bộ đội Trường Sa

      
           Bài thơ viết bằng thư pháp đã làm cho Ban Tổ chức 
       phải bó tay vì chẳng có cột treo nào đủ cao, đành phải 
       để nằm vậy!

      

        Bạn bè dự Hội Thơ chụp vài tấm ảnh kỷ niệm

      

       

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=186253

Một nhà văn "Hồng nhan bạc mệnh" ( Phần 9 và 10 )
honglam | 23 Sep, 2009, 20:17 | THƠ | (208 Reads)
   

 MỘT NHÀ VĂN HỒNG NHAN BẠC PHẬN
                        ( Phần 9 và 10 )

        
         - Về Thủ đô gặp Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh

 - Đi Thành phố Hồ Chí Minh gặp lại bác Mười Cúc
          
            Phóng sự-Tài liệu của Nhà thơ Đặng Vương Hưng

Phần 9  - Về Thủ đô gặp Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh

Tin Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh viết thư khen ngợi "Dòng xoáy" và Báo Đảng có bài biểu dương nữ tác giả Trần Thị Nhật Tân đã nhanh chóng lan khắp Nam Định. Nó giống như một "lá bùa hộ mệnh" ngăn chặn kẻ xấu đang muốn làm hại chị. Hàng trăm lá thư của bạn đọc từ khắp mọi miền đất nước đã gửi cho Nhật Tân để động viên và chia sẻ với chị. Do áp lực của dư luận, Phòng Giáo dục thành phố buộc phải gọi chị đến để đi dạy học tiếp. Nhưng khi cô giáo Trần Thị Nhật Tân cầm giấy giới thiệu đến trường nào, người ta cũng lắc đầu: "Thừa giáo viên". Sau này chị mới biết đó là một thủ đoạn người ta cố tình bày đặt ra để "hành" chị.

Có người gợi ý: Tại sao Nhật Tân không trực tiếp phản ánh những chuyện oan ức của mình và những tiêu cực tại địa phương với Tổng Bí thư và nhờ đồng chí can thiệp giúp đỡ? Nghĩ đi, nghĩ lại, không còn cách nào khách, Nhật Tân đã quyết định một mình mang theo lá thư của Tổng Bí Thư về Hà Nội, tìm đến Văn phòng Trung ương Đảng đề nghị được gặp đồng chí Nguyễn Văn Linh. Nhưng người cán bộ thường trực thông báo: Tổng Bí thư đang đi công tác vắng. Không ngần ngại, Nhật Tân đã để lại lá thư viết sẵn từ nhà, nói rõ việc mình đã đến thăm, nhưng tiếc không được gặp Người...

Sau đó không bao lâu, ông Bùi Xuân Sơn, Bí thư Tỉnh uỷ Hà Nam Ninh cho mời Trần Thị Nhật Tân đến văn phòng và trực tiếp trao cho chị một lá thư mới, được gửi từ Văn phòng Tổng Bí thư:

- Đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh có gửi cho nữ nhà văn Trần Thị Nhật Tân một lá thư nữa, qua túi công văn của Tỉnh uỷ, yêu cầu tôi trao tận tay...

Nhật Tân run run mở phong bì ra đọc, vẫn những dòng chữ quen thuộc, nhưng tràn đầy tình cảm. Lần này, Tổng Bí thư đã gọi nữ nhà văn là "cháu":

Hà Nội, ngày 10-9-1989.

Cháu Trần Thị Nhật Tân,

Rất tiếc hôm 10-8-89 cháu lên Hà Nội thăm tôi, tôi lại không có nhà!

Qua báo Nhân dân ngày 10-9-89 với bài của Lê Chi, tôi mới được biết Trần Thị Nhật Tân là người thế nào, đã phải chịu bao nhiêu gian nan vất vả, nhưng đã phấn đấu kiên cường thế nào để hoàn thành tác phẩm của mình và cũng đã xoay sở gian khổ thế nào để in ra được 4.000 bản!

Càng hiểu, tôi càng thương, càng phục Trần Thị Nhật Tân.

Tôi rất mừng nay Nhật Tân đã vừa được trở lại làm cô giáo, lại đang ấp ủ một tác phẩm nữa. Rất hoan nghênh và mong chờ được đọc.

Lúc này đã vào năm học rồi. Nhưng nếu có dịp, mong Nhật Tân đến gặp tôi vào khoảng tháng 9, 10, hay 11- 1989.

Chúc sức khoẻ, thành công và thắng lợi mới!

Thân ái

(Đã ký)

Nguyễn Văn Linh.

Đợi cho Nhật Tân đọc xong lá thư, ông Bí thư Tỉnh uỷ nhấn mạnh:

- Chị thấy đấy, đồng chí Tổng Bí thư yêu cầu được gặp nữ nhà văn. Đây không chỉ là một vinh dự dành riêng cho cá nhân chị mà còn là một vấn đề hết sức quan trọng. Vì thế, tôi cho mời chị lên, trước hết là trao thư, sau nữa là để chị làm việc với Ban Tuyên giáo, giúp chị chuẩn bị nội dung cho tốt trước khi về Hà Nội gặp đồng chí Tổng Bí thư...

Nhật Tân hiểu sự "chu đáo" của ông Bí thư Tỉnh uỷ. Có thể ông lo chị lên gặp Tổng Bí thư sẽ phản ánh cả những chuyện tiêu cực hơn cả "Dòng xoáy" đã viết, gây bất lợi cho tỉnh. Bởi thế, ông cán bộ Tuyên giáo tỉnh đã "quán triệt" rất kỹ cho nữ nhà văn phải làm gì, nói gì khi được gặp vị lãnh đạo cao nhất của Đảng ta.

Nhật Tân chỉ "vâng dạ" cho qua chuyện. Thực ra trong đầu chị đã hình thành những vấn đề cần phản ánh với đồng chí Tổng Bí thư. Chị nhẩm kỹ nội dung từng vấn đề một: Chuyện những người nông dân nghèo khổ trồng lúa mà thiếu gạo ăn như thế nào; chuyện những người công nhân phải cả ca đêm mà không có bồi dưỡng, đời sống cực kỳ khó khăn; chuyện nên sử dụng chất xám và thù lao cho các nhà khoa học có nhiều công trình nghiên cứu phục vụ xã hội thế nào; rồi chuyện thầy giáo, thầy thuốc không có đạo đức nghề nghiệp, sử dụng bằng giả để thăng quan tiến chức...

Không hiểu từ đâu mà cái tin nữ nhà văn Trần Thị Nhật Tân sắp được về Hà Nội gặp Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh để phản ánh những chuyện "Cần làm ngay" cũng đã lan ra khắp Nam Định và những vùng lân cận. Nhiều người dân có oan ức đã viết sẵn đơn, thư mang đến nhờ Nhật Tân chuyển giúp. Hàng trăm lá thư, xếp đầy một chiếc cặp táp, nặng tới mấy cân...

Rồi cái ngày mong đợi đầy vinh dự ấy, cuối cùng cũng đến. Đó là một buổi chiều tối thứ Bẩy cuối tháng 9 năm 1989. Khi Nhật Tân vào tới cổng số 10 Nguyễn Cảnh Chân thì đã 7 giờ tối. Người sĩ quan cảnh vệ trẻ đứng gác ở cổng vừa nhìn thấy Trần Thị Nhật Tân đã reo lên:

- Chào nữ nhà văn! Chị tới gặp Tổng Bí thư đấy ư?

Nhật Tân không khỏi giật mình, ngạc nhiên:

- Sao anh biết tôi? Hình như ta chưa gặp nhau lần nào!

- Nhiệm vụ của chúng tôi mà. Chị tưởng ai cũng có thể vào gặp đồng chí lãnh đạo cao nhất của đất nước tuỳ tiện ư? Lần trước chị đường đột tới đây, chúng tôi chưa được phép. Nhưng lần này thì khác. Chúng tôi đã chuẩn bị xong và thấy chị có đủ điều kiện. Mời chị vào phòng đợi. Tôi sẽ điện báo cáo ngay.

Nhật Tân ôm theo chiếc cặp căng phồng tài liệu và đơn thư, hồi hộp đi theo người sĩ quan cảnh vệ bước vào.

Qua một căn phòng, chị thấy có khoảng gần chục người vẫn đang ngồi làm việc, nét mặt ai cũng đầy vẻ quan trọng. Hầu hết họ đều là những Thư ký và Trợ lý của Tổng Bí thư. Một người có có tên là Tình đứng đợi sẵn, vừa hướng dẫn Nhật Tân lên cầu thang, anh vừa căn dặn:

- Xin chị lưu ý thời gian, nói gì thì cũng phải ngắn gọn. Vì chị chỉ được phép có 5 phút thôi đấy nhé. Hôm nay là Thứ Bảy, mà Tổng Bí thư vẫn phải tiếp tới 12 đoàn khách, đồng chí đã mệt lắm rồi đó.

Nhật Tân vội vàng đi như chạy lên cầu thang, vì sợ hết giờ. Một người đàn ông khác tên là Sơn đón chị vào một phòng rộng, bài trí đơn giản, chỉ có 4 chiếc ghế xalông và một chiếc bàn nhỏ ở giữa.

Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh từ phòng trong bước ra. Ông mỉm cười bắt tay Nhật Tân, rồi chỉ chiếc ghế cho chị ngồi:

- Đồng chí có khỏe không? Ông bà nhà ta có sinh được nhiều anh chị em không? Đồng chí đã xây dựng gia đình chưa? Chồng làm gì? Các cháu học hành ra sao?

Nhật Tân bỗng ứa nước mắt, nghẹn nào:

- Cảm ơn bác đã quan tâm đến chuyện riêng tư của cháu. Nhưng cháu tới đây là muốn báo cáo với bác về nỗi khổ và sự oan ức của bà con nhân dân cơ. Mà anh thư ký chỉ cho phép cháu gặp bác có 5 phút thôi. Cháu sợ hết thời gian rồi, mà chưa kịp nói gì, bác ơi!

Nhật Tân bỗng bật khóc...

Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh xua tay:

- Đồng chí hãy bình tĩnh, cứ yên tâm nói chuyện. Không phải 5 phút. Mà tối nay tôi chỉ làm việc riêng với đồng chí. Nếu chưa xong thì ngày mai, lúc khác ta làm việc tiếp nữa. Khi nào xong mới thôi.

Nói rồi, ông quả quyết đứng dậy ra đóng cửa phòng, bấm chốt bên trong:

- Nào, bây giờ đồng chí cần tôi giúp giải quyết vấn đề gì? Cứ nói thẳng, nói hết, đừng ngại.

- Thưa bác, cháu biết bác bận trăm công ngàn việc, không có thời gian nhiều. Cháu mồ côi cha mẹ từ nhỏ, chồng con chưa có, nên cháu không có đề nghị gì cho riêng mình. Cháu chỉ xin phép bác cho nói những chuyện bức xúc, oan ức và nỗi thống khổ của bà con nhân dân, nguyên nhân là do cơ chế chính sách và những cán bộ Đảng viên cầm quyền thoái hóa biến chất gây ra. Theo cháu, đó cũng là "những việc cần làm ngay" như bác thường nói. Nhưng nếu bác không thích nghe, thì xin phép bác cho cháu về, để không làm mất thời gian nghỉ ngơi của bác.

Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh mỉm cười ân cần và độ lượng:

- Tôi rất muốn nghe những người nói thẳng, nói thật. Đồng chí đã đến đây rồi, thì phải có nhiệm vụ nói hết nhiều điều đang suy nghĩ. Tôi chờ, đang chờ đợi được nghe đây!

Đúng là "được lời như cởi tấm lòng", nữ nhà văn trẻ đã nói hết những điều chất chứa trong tâm can mình từ lâu nay. Chị kể những chuyện chưa viết trong "Dòng xoáy"; những thủ đoạn của những kẻ quan chức thoái hóa biến chất đã lợi dụng chức quyền tham nhũng và ức hiếp dân lành ra sao; chuyện Đảng và Nhà nước đã đối xử bất công, vô lý với trí thức thế nào; rồi cả chuyện nhà thơ Phùng Quán và một số người bạn của ông chỉ vì yêu nước, muốn thẳng thắn góp ý cho Đảng mà bị quy kết, làm hại...

Người lãnh đạo cao nhất của Đảng ta im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới hỏi thêm một chi tiết cho rõ. Gương mặt ông rất điềm tĩnh, nhưng cũng  không giấu được cảm xúc buồn vui và giận dữ theo nội dung lời kể của Nhật Tân.

Cuộc trò chuyện vượt ra ngoài dự kiến, kéo dài tới gần 3 giờ đồng hồ. Khi Nhật Tân nhận thấy một lúc lâu Tổng Bí thư im lặng không nói gì. Rồi ông lặng lẽ rút khăn mùi xoa lau mắt, thì chị giật mình. Trái tim của người lãnh đạo cao nhất đất nước, dù đã trải qua bao năm tháng gian khổ của Cách mạng và Kháng chiến vẫn đang đập cùng nhịp đập của nhân dân...

- Cháu xin lỗi, vì đã làm bác phải suy nghĩ và buồn

- Không, câu chuyện của đồng chí rất bổ ích với tôi. Cảm ơn đồng chí đã nói thẳng, nói thật. Nhưng lời nói thật thì dễ làm người ta mất lòng, làm kẻ xấu căm hận. Đồng chí đi đường nên cẩn thận tàu xe, cảnh giác đề phòng bọn xấu. Nếu ta mất cảnh giác, thì có thể bị chúng làm hại đó. Đồng chí hiểu tôi muốn nói gì chứ?

Nữ nhà văn hăng hái chống tiêu cực khẽ gật đầu "vâng ạ" và thầm biết ơn Tổng Bí thư đã nhắc nhở.

Chị nhớ lại, vào một buổi trưa cách đó chưa lâu, khi đang một mình đạp xe trên đường phố Nguyễn Du, chị đã bị một thanh niên lạ mặt đi xe máy ngược chiều tông thẳng vào người. May là nhờ cảnh giác, chị đã bỏ xe đạp, né người lao lên vỉa hè tránh, nên chỉ bị xây sát nhẹ. Gã thanh niên phóng xe chạy mất... Nhật Tân lễ phép thưa:

- Chắc bác đã mệt rồi. Cháu cũng đang đói, vì tối nay chưa ăn. Xin phép bác cho cháu về. Đây là đơn thư khiếu nại của bà con Nam Định và nhiều nơi khác nhờ cháu chuyển cho bác.

- Tạm thế đã nhé. Khi nào đồng chí còn gặp nhà thơ Phùng Quán, thì cho tôi gửi lời thăm và nhờ kiếm cho tôi một sách "Vượt Côn Đảo". Nếu đồng chí có điều kiện thì thỉnh thoảng đến gặp tôi, ta sẽ bàn tiếp.

- Thưa bác, cháu rất muốn như thế, nhưng gặp được bác khó lắm, bảo vệ sẽ ngăn không cho cháu vào thăm bác đâu.

- Đồng chí cứ yên tâm, tôi đã dặn anh em rồi: đồng chí đến bất cứ lúc nào cũng phải báo cho tôi biết!

Nhưng đó cũng là lần duy nhất, nữ nhà văn được gặp Tổng Bí thư tại Hà Nội. Dù ngay sáng hôm sau, Nhật Tân đã quay lại, nhờ Văn phòng chuyển cho ông cuốn sách "Vượt Côn Đảo" có chữ ký tặng của nhà thơ Phùng Quán.

Và nhiều lần sau đó, chị còn tìm đến địa chỉ này, dù đã cố gắng gửi thư, gửi sách, liên lạc qua điện thoại, nhưng Nhật Tân vẫn không có cơ hội được gặp lại Tổng Bí thư.

                                      --

Phần 10 - Đi Thành phố Hồ Chí Minh gặp lại bác Mười Cúc

Đó là vào năm 1996, nghĩa là phải đợi 7 năm sau lần gặp tại Hà Nội, nữ nhà văn Trần Thị Nhật Tân mới có điều kiện gặp lại đồng chí Nguyễn Văn Linh lần thứ 2. Khi đó, ông đã thôi giữ chức Tổng Bí thư. Sau một nhiệm kỳ đảm nhiệm trọng trách này, tại Đại hội Đảng lần thứ VII, năm 1991, dù có rất nhiều ý kiến đề nghị, nhưng tác giả của "Những việc cần làm ngay" với bút danh NVL nổi tiếng một thời ấy đã kiên quyết "rút lui" khỏi chính trường và không ứng cử thêm nhiệm kỳ mới. Bác Mười Cúc (tên thân mật của đồng chí Nguyễn Văn Linh) chỉ còn nhận vai trò là Cố Vấn Ban chấp hành Trung ương Đảng và sống những năm tháng cuối đời tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Trước đó, Nhật Tân có nghe tin nguyên Tổng Bí thư bị ốm. Thông qua một người bạn văn, chị biết được số máy của một người thư ký giúp việc cho ông. Lúc đầu, người này đã từ chối bố trí cuộc gặp, bởi bác Mười Cúc không được khoẻ. Nhưng khi được yêu cầu: đề nghị báo cáo rõ là có nhà văn Trần Thị Nhật Tân muốn tới thăm, thì không ngờ bác Mười Cúc lại yêu cầu cho gặp ngay.

Buổi gặp diễn ra vào một buổi sáng. Ngôi nhà có nhiều cây xanh và khá yên tĩnh, bởi nằm cuối một con đường, không có xe qua lại.

Câu đầu tiên nguyên Tổng Bí thư hỏi là:

- Sao đồng chí không thường xuyên đến thăm tôi như chúng ta đã thỏa thuận?

Nhật Tân rất cảm động, vì bác Mười Cúc vẫn chưa quên cả lời hẹn gần 10 năm trước cùng công việc chị đã và đang làm. Ngắm người từng một thời là lãnh đạo cao nhất của Đảng ta, nay đã ở tuổi ngoài Tám mươi, ốm yếu lắm rồi, nữ nhà văn nghẹn ngào:

- Bác ơi, sau buổi tối cháu vinh dự được bác tại Thủ đô ấy, rất nhiều lần cháu đã tới thăm bác, nhưng người ta đều nói bác đi công tác vắng.

- Vậy còn tập tiếp theo của cuốn sách "Dòng xoáy" đồng chí đã viết xong và in chưa, mà không thấy gửi tặng tôi?

- Thưa bác, sau khi in xong "Dòng xoáy" tập 2, cháu đã gửi ngay 10 cuốn sách biếu bác. Để cho chắc chắn, cháu còn vừa gửi theo địa chỉ Văn phòng làm việc theo tên bác, vừa gửi cho bác qua địa chỉ nhà của anh bác sĩ riêng...

- Vậy mà người ta đã không báo cáo, cũng không chuyển cho tôi một cuốn sách nào của đồng chí gửi. Hồi đó, chính tôi cũng bị thiếu thông tin, nên chưa bao quát hết được mọi việc, đồng chí đừng buồn.

Nhật Tân hiểu "người ta" mà nguyên Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã nói đến, chính là một số ít người đã luôn ngăn cản, gây khó khăn cho chị hồi đó.

- Ngày ấy, tôi đã có ý kiến với Tỉnh là quan tâm tạo điều kiện giúp đỡ cô giáo Trần Thị Nhật Tân. Họ đã cấp nhà ở cho đồng chí chưa?

Nhật Tân cảm động báo cáo:

- Thưa bác Mười, có lẽ còn phải lo nhiều việc lớn, nên tỉnh họ vẫn chưa cấp nhà cho cháu ạ. Nhưng năm 1994 cháu đã tự mua được gần 200 mét đất và làm 3 gian nhà ngói, có chỗ ở đàng hoàng rồi.

Bác Mười Cúc lắc đầu, cười buồn:

- Vậy mà tôi quan liêu quá, cứ tưởng mọi chuyện của đồng chí đã được chính quyền địa phương giải quyết tốt đẹp và xong xuôi từ lâu. Có nhiều việc không theo ý muốn chúng ta... Đồng chí và tôi giống nhau là đều mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Tôi cũng là người yêu lao động chân chính, sau giải phóng dù bận làm Bí thư Thành uỷ, tôi còn phụ giúp bà xã nuôi chim cút và nuôi heo tăng thu nhập cho gia đình, nên rất đồng cảm với bà con nghèo khổ. Có chuyện gì, đồng chí cứ tâm sự tôi nghe.

Sau đó, câu chuyện của hai người chuyển sang chủ đề đời sống của bà con nhân dân lao động từ sau khi Đảng ta chủ trưởng đổi mới kinh tế đất nước... Chuyện chị đang chuẩn bị tư liệu để viết cuốn sách mới mang tên "Chân trời" (NXB QĐND đã ấn hành năm 2005- ĐVH) như thế nào.

Vừa nói chuyện, Nhật Tân vừa thấy bác Mười Cúc húng hắng ho, lấy khăn nhỏ chấm mồ hôi. Sợ ông mệt, chị vội kính cẩn bê ly nước trắng đưa đến trước mặt Nguyên Tổng Bí thư. Nhưng ông đã xua tay và bảo:

- Tôi còn khoẻ mà. Nếu có sách mới in, đồng chí hãy gửi cho tôi ngay. Tôi rất thích đọc những cuốn như "Dòng xoáy". Đó là loại sách cần cho cuộc đấu tranh chống cái cũ, cái bảo thủ trì trệ, giáo điều rập khuôn, với sự tha hóa biến chất và chống lại những thói quen lỗi thời dai dẳng. Đây là cuộc đấu tranh cách mạng gian khổ diễn ra trên mọi lĩnh vực và trong bản thân từng người chúng ta, mà cả tôi và đồng chí đều đã trải qua...

Thêm một cơn ho, khiến gương mặt bác Mười Cúc từ đỏ lựng chuyển sang xanh tái đi. Nhật Tân vội đứng dậy xin phép ra về, để người nghỉ ngơi.

Bác Mười Cúc đã tiễn Nhật Tân ra đến đường, đứng nhìn theo cho tới khi chị đi khuất hẳn.

Nhật Tân không ngờ, lần gặp thứ hai đó cũng là lần cuối cũng chị nhìn thấy bác Mười Cúc bằng xương bằng thịt. Hai năm sau, tháng 4-1998, ông đã trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 83. Từ Nam Định, nữ nhà văn Trần Thị Nhật Tân đã một mình lặng lẽ lập bàn thờ cho bác Mười Cúc ở vị trí trang trọng nhất trong nhà mình. Đã từ lâu, chị coi ông như một người cha. Chị đã khóc và chịu tang như một người con trong nhà. Ngày sinh nhật, ngày giỗ của bác Mười Cúc, chị đều làm mâm cơm, thắp hương khấn vái cho linh hồn ông được thanh thản ở cõi vĩnh hằng, phù hộ cho dân ấm no hạnh phúc, cho nước giàu mạnh vững bền.

(Kỳ cuối: Bản Di chúc hiến nhà và người đàn bà âm thầm trong ngõ vắng )

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=185909

Một nhà văn" Hồng nhan bạc mệnh" ( Phần 7 - 8 )
honglam | 20 Sep, 2009, 17:04 | BÀI BÁO | (147 Reads)


MỘT NHÀ VĂN "HỒNG NHAN BẠC PHẬN"
HAI LẦN ĐƯỢC GẶP TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN VĂN LINH


Phần 7 và 8 :
  - Cả thành phố Nam Định bị "sốc" và xôn xao.

                         - Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã trực tiếp viết thư cho tác giả "Dòng xoáy."

      Nữ nhà văn có vinh dự đặc biệt đó là Trần Thị Nhật Tân, tác giả của tiểu thuyết "Dòng xoáy" từng xôn xao dư luận một thời... Nhưng rất ít người biết câu chuyện về cuộc đời của người đàn bà "hồng nhan bạc phận", bị dòng xoáy cuộc đời cuốn đi ấy, đã viết di chúc "hiến nhà làm từ thiện", bây giờ vẫn sống âm thầm trong một ngõ vắng ở Thành Nam...
 
 
Phóng sự- Tư liệu của tác giả - Nhà thơ Đặng Vương Hưng 



                                  
                                                                                 

 

7 -  Cả thành phố Nam Định bị "sốc" và xôn xao

Đó là mùa hè năm 1989.

Sau bao ngày cực nhọc để có được tác phẩm ra đời, nhưng nữ tác giả trẻ Trần Thị Nhật Tân đã bất lực, không biết làm cách nào phát hành chúng, chẳng nhẽ lại mang chất đống số sách "Dòng xoáy" mới in mà giấu đi? Thôi, nếu không bán được thì mang đi cho vậy. Nhưng phải là cho đúng những người thích đọc sách. Nếu không, người ta sẽ chẳng thèm nhận, chứ đừng hy vọng được cảm ơn.

Nhật Tân đã đem hàng trăm cuốn đi tặng những đồng nghiệp, bạn bè, tặng những bà con ở xóm chợ, tặng cả những người yêu thích sách mà cô gặp trên vỉa hè đường phố... Số còn lại, đành phải bán "rẻ như giấy cân" cho Phát hành sách Hà Nội.

Nhưng, việc tặng sách kể trên đã có tác dụng. Người ta bắt đầu xì xào, truyền tay nhau cuốn "Dòng xoáy". Và sau khoảng một tháng, thì cả thành phố Nam Định xôn xao: trong công sở, bên quán trà vỉa hè... đi đâu cũng thấy người ta nói đến một cuốn sách mang tên "Dòng xoáy":

- Cuốn sách ấy "ghê gớm" lắm! Nhà văn đã viết thẳng vấn đề tiêu cực của ngành giáo dục tỉnh nhà.

- Nhưng đó là chuyện có thật, là nỗi bức xúc của bao người, chỉ có nhà văn mới dám nói ra.

- Tác giả có thể sẽ bị mấy ông bảo thủ kiện ra tòa.

- Kiện gì chứ, đây là tiểu thuyết, nghĩa là "hư cấu văn học" cơ mà.

- Thế thì nhất định sẽ bị người ta trù úm, trả thù, sống không yên thân được. Vì nghe nói chị nhà văn ấy cũng đang trong ngành giáo dục, nhưng bị mất việc vì chuyện gì đó.

- Thì từ trước tới nay, chị này đã bị trù đập rồi, vì không chịu nổi nữa mới viết chuyện đời mình ra thành sách cho thiên hạ đọc...

- ...!?

Người lạ không biết mặt Nhật Tân thì đàm tiếu thoải mái như thế. Còn người quen, biết mặt, vừa nhìn thấy đã gọi to, không phải bằng tên người, mà là tên cuốn sách:

- A, "Dòng xoáy" ơi! Đọc "đã" lắm, mời chị vào đây uống chén nước chè cho ấm bụng đã!

- "Dòng xoáy" phải viết nữa đi cho dân được nhờ! Viết như thế mới đúng lòng dân.

Nghe được những lời bà con khen, Nhật Tân cũng sung sướng lắm, nhưng mà bụng đói thì không thể ngồi viết được. Có chút tiền tiết kiệm đã phải rút ra trả cho nhà in hết, để có tiền sống qua ngày, nữ tác giả tiểu thuyết lại phải đi kiếm việc làm thuê. Thậm chí chị còn lội ao, lội hồ, thành thạo việc đánh lưới sen một, lưới sen đôi ở ngoại thành để kiếm sống. Ngày đó, người ta vẫn thấy một phụ nữ mảnh mai đi bán cá lẹp, bán cua, ốc ở chợ. Không phải ai cũng biết đó là nữ tác giả tiểu thuyết có tác phẩm đang xôn xao dư luận. Người biết thì thương tình gọi lại cho cái này, bán rẻ cho cái kia. Bà hàng cháo sườn ở chợ Diên Hồng, sáng nào cũng ưu tiên cho "cô nhà văn" thêm lưng bát cháy cháo.

Một hôm, đang bán cá ở chợ thì Nhật Tân gặp ông An Viết Đàm, Phó trưởng Ty Văn hóa. Ông reo lên:

- May quá! Tôi đang muốn tìm thì gặp cô ở đây. Mời cô về nhà tôi ăn một bữa cơm gia đình và ta nói chuyện được không?

- Có quan trọng lắm không anh? Nếu anh nhân danh cơ quan làm việc công, muốn góp ý, phê bình, hay kiểm điểm thì cứ báo trước, em sẵn sàng tới công sở. Còn nếu là việc riêng thì xin anh nói luôn. Em cũng bận lắm.

- Xin cô đừng hiểu nhầm. Là chuyện tốt lành thôi. Nhưng cô phải tới gia đình, tôi mới nói được.

Nhật Tân đành theo ông Phó Ty về nhà. Cô còn biếu gia đình cân cá làm chả. Trong bữa cơm ấy, ông Đàm thân tình bảo:

- Thú thật là tháng trước, khi cô mang tặng cuốn "Dòng xoáy" cho những cán bộ trong cơ quan tôi, lúc đầu chẳng ai quan tâm đâu. Tôi cũng mang về rồi vứt đấy. Tình cờ, con gái tôi đang học lớp mười vớ được, nó đọc ngấu nghiến và khen hết lời: Bố ơi! "Dòng xoáy" của cô Trần Thị Nhật Tân viết hay cực kỳ, thế mà người ta cứ bảo cô ấy bị "hâm".  Thế là tôi đọc liền một mạch, rồi giới thiệu cho anh em trong cơ quan cùng đọc. Ai cũng thích khen cô viết hấp dẫn và dũng cảm lắm!

Nhìn trước, ngó sau, rồi ông Đàm hạ giọng:

- Nhưng mà cô cũng nên cẩn trọng mới được, tôi biết có những người không thích cuốn sách này. Trong đó có cả một ông "sếp" ở tỉnh. Họ sẽ không chỉ gây rắc rối cho cô đâu, mà có thể sẽ căng thẳng hơn trước đấy.

Lời cảnh báo của ông An Viết Đàm, Phó Ty Văn hóa quả không sai. Trong khi ở một số tỉnh bạn lân cận, đặc biệt là bên Hải Hưng (cũ) hàng chục cơ quan, nhà trường đã liên tục mời Nhật Tân đến nói chuyện về tác phẩm "Dòng xoáy", thì ở Nam Định không một cơ quan nào dám công khai bàn tán về nội dung tác phẩm kể trên. Dường như ngày đó ở thành phố này người ta đã nhận được lệnh của ai đó có chức quyền: nghiêm cấm việc tuyên truyền giới thiệu cuốn sách "Dòng xoáy", thậm chí còn coi đó như một ấn phẩm độc hại, có nội dung xấu, cần phải tiêu huỷ. Chưa hết, Nhật Tân còn bị kẻ xấu ném gạch đá, đe dọa: "Nếu không im miệng thì sẽ thiệt mạng". Đi xa thì thôi, về tới Nam Định là Nhật Tân lại bị theo dõi, rình mò... Tình hình căng đến nỗi, Nhật Tân phải trốn lên Hà Nội cầu cứu một người bạn thân.



  8 -  Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã trực tiếp viết thư cho

                           tác giả " Dòng xoáy"                   

Đang lúc bức xúc và bế tắc thì có tin: Thông qua Nhà xuất bản Thanh niên (nơi cấp giấy phép in tiểu thuyết "Dòng xoáy") đồng chí Nguyễn Văn Linh, Tổng Bí thư của Đảng ta đã trực tiếp viết thư tay gửi cho nữ tác giả Trần Thị Nhật Tân. Lá thư đó được Nhà xuất bản gửi bảo đảm qua đường bưu điện về Nam Định cho nữ tác giả. Do đã được dặn trước, thư vừa về, cô nhân viên bưu điện đã nhắn gấp cho Nhật Tân ra nhận ngay. Ai cũng tò mò muốn biết trong thư viết gì? Có người đề nghị Nhật Tân công bố lá thư đó. Được sự đồng ý của chị, cô nhân viên bưu điện đã bóc thư của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh viết, đọc to lên cho mọi người xung quanh cùng nghe:

Hà Nội, ngày 25 - 6 - 89

Đồng chí Trần Thị Nhật Tân thân mến.

Rất thân mến!

Dù bận việc và bị ngắt quãng, tôi đã đọc một lèo hết cuốn Dòng xoáy. Dòng xoáy đã thu hút tôi, lôi cuốn tôi bằng lời văn, nhất là bằng nội dung đầy tính thời sự của nó, mặc dù thời điểm của Dòng xoáy mô tả là lúc kháng chiến chống Mỹ.

Tôi không rõ Trần Thị Nhật Tân là nam hay nữ? "Thị" ắt phải là nữ rồi, nhưng lời văn lại làm cho tôi nghi là nam. Tôi sẽ rất vui sướng nếu tôi lầm to. Vì đúng là nữ, thì nữ tác giả quả là một cô Lý xinh tươI, nhưng rất cương trực, đấu tranh dũng cảm không lùi bước trước những tiêu cực, những ác độc của một bè lũ có chức, có quyền (mà xã hội ta cũng đang còn đầy rẫy), một cô giáo Lý thông minh, sáng tạo, có tư duy mới, đồng thời rất thương yêu học trò, quyết lòng đào tạo các cháu thành con người mới xã hội chủ nghĩa.

Khi đọc, thấy dòng xoáy chỉ được in có 4000 số, tôi không vui lắm, trong khi nhiều cuốn sách nhảm nhí lại in và phát hành nhiều! Ước ao sao 4000 cuốn Dòng xoáy sẽ được người ta chuyền tay nhau đọc, nhất là trong các nhà giáo, để nhiều người trở thành cô Lý thân yêu và đáng kính phục. Ước ao sao nhiều nhà xuất bản khác sẽ tái bản Dòng xoáy.

Bắt tay thân mật Trần Thị Nhật Tân. Mong có ngay gặp mặt và được đọc những tác phẩm mới.

(Đã ký)

Tổng Bí thư BCHTƯ Đảng CSVN Nguyễn Văn Linh.

- Thư hết rồi sao? - Có người hỏi to.

- Hết rồi ạ! - Cô nhân viên bưu điện giọng còn chưa hết xúc động trả lời.

- Cô làm ơn đọc lại lần nữa được không?

- Đọc lại thư của Tổng Bí thư lần nữa đi! - Mọi người cùng hưởng ứng.

Trần Thị Nhật Tân nghe đọc thư của người lãnh đạo cao nhất của Đảng viết cho mình mà vẫn chưa dám tin là thật, cứ ngỡ như còn đang mơ. Từ bưu điện bước ra, chị đi như người mộng du.

Cũng thời gian đó, báo Nhân dân số ra ngày 10-9-1989 cho đăng bài "Một nhà văn, một cuốn tiểu thuyết về ngành Giáo dục: Trần Thị Nhật Tân với Dòng xoáy" của tác giả Lê Chi (một người quen của nhà thơ Phùng Quán). Sau khi trân trọng giới thiệu nguyên văn lá thư của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, bài báo viết: Trần Thị Nhật Tân vào đời không phải để viết văn. Cô nhập thế với nghề cô giáo, và hiện nay vẫn là cô giáo ở ngay quê hương cô - thành phố Nam Định. Thế rồi, có một "Dòng xoáy" nào đó đã đưa cô vào nghiệp văn chương. Chiến tranh, những đau thương của nó, rồi hoà bình và chiến thắng, những gồ ghề không lường trước của nó; những cái sai, cái đúng, cái vô lý và cái hợp lý, cái mới còn le lói và cái cũ còn hoành hành... Rồi cô là một nạn nhân, trong khi và sau khi là người chứng kiến... "Dòng xoáy" bắt đầu. Cái xã hội thu nhỏ của cô, một trường Trung học thôi, đã bắt cô, nhưng cũng giúp cô nhận diện những vấn đề và thực trạng của xã hội lớn. Chính tính vĩ mô trong cái vi mô đó, là cái nôi của hầu hết các nhà văn chân chính. Nhật Tân cô giáo đã trở thành Nhật Tân nhà văn từ cái nôi đó...

Bài báo còn cho biết: Nhật Tân quyết định viết dòng xoáy vào năm 1976. Cũng từ đó, "Dòng xoáy" đã đưa cô qua bao nỗi truân chuyên và sau cùng đã đưa cô ra tới... vỉa hè. Không có ăn - bạn bè và nhân dân cưu mang. Không có chỗ ở - bạn bè và nhân dân cưu mang. Cô đã từng phải sống và viết nhờ trên các hành lang, quán chợ. Không biết người phụ nữ này lấy đâu ra nghị lực để theo đuổi đến cùng mục đích của mình?... Nghe nói cô đã viết đi viết lại tới hơn mười lần. Rồi một nghĩa cử của nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Tú đã giúp cô có được một tháng tại Nhà sáng tác của Hội Nhà văn Việt Nam bên hồ Đại Lải và cô đã hoàn thành tác phẩm... "Dòng xoáy" đã tới đích vào mùa hè năm 1989, sau một chặng đường 13 năm.

Sách mới in ra, được nhiều người đọc, sau hai tháng đã bán hết cả 4.000 cuốn, mà đến nay cô muốn mua để tặng bạn bè cũng không còn. Trong số các bạn đọc của cô, có đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh. Đọc xong, đồng chí Tổng Bí thư đã viết cho Nhật Tân một lá thư dài, khen ngợi tác phẩm hấp dẫn, có sức thuyết phục, có tính chiến đấu cao, thể hiện niềm tin sắt đá vào cái thiện, vào môt tương lai tất yếu phải sống đẹp hơn... Vinh dự cho Nhật Tân. Cũng là một phần thưởng lớn cho cô - một phần thưởng mà không dễ gì một nhà văn có được.

               Kỳ sau:  -  Về Thủ đô gặp Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh

                            - Đi Thành phố Hồ Chí Minh gặp lại bác Mười Cúc

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=185181

Một nhà văn "Hồng nhan bạc mệnh" ( Phần 5 và 6 )
honglam | 17 Sep, 2009, 22:52 | BÀI BÁO | (90 Reads)
    

          

MỘT NHÀ VĂN "HỒNG NHAN BẠC PHẬN" HAI LẦN ĐƯỢC GẶP TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN VĂN LINH  ( PHẦN 5 VÀ 6 )


   Tròn 20 năm trước, vào "đêm trước" của công cuộc đổi mới đất nước Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, người lãnh đạo cao nhất của Đảng ta, đã hai lần viết thư tay gửi cho một nữ nhà văn, tác giả một cuốn sách đã gây "sốc" cho cả Nam Định hồi bấy giờ, mà ông tình cờ đọc được. Hơn thế, Tổng Bí thư còn mời nữ nhà văn đến để gặp gỡ và lắng nghe "Những chuyện cần làm ngay".

Nữ nhà văn có vinh dự đặc biệt đó là Trần Thị Nhật Tân, tác giả của tiểu thuyết "Dòng xoáy" từng xôn xao dư luận một thời... Nhưng rất ít người biết câu chuyện về cuộc đời của người đàn bà "hồng nhan bạc phận", bị dòng xoáy cuộc đời cuốn đi ấy, đã viết di chúc "hiến nhà làm từ thiện", bây giờ vẫn sống âm thầm trong một ngõ vắng ở Thành Nam..

                       Phóng sự- Tư liệu của tác giả - Nhà thơ Đặng Vương Hưng


                                                 
             Bìa tiểu thuyết "Dòng xoáy" tập 1 do NXB thanh niên ấn hành năm 1989

( Tiếp theo phần 3 và 4 )

5 - NƠI THƯỜNG TRÚ: VỈA HÈ THÀNH PHỐ NAM ĐỊNH

Không cần xem tờ giấy giới thiệu của nhà trường và tấm bằng tốt nghiệp mà Trần Thị Nhật Tân trình lên, ông "sếp" của Phòng Giáo dục thành phố đưa trả lại cho cô tất cả, rồi lạnh lùng bảo:

- Chúng tôi đang thừa rất nhiều giáo viên, nên không thể nhận cô về dạy học ở đây được nữa!

- Nhưng tôi còn có "Giấy cam đoan" sau khi học xong sẽ trở lại công tác ngành giáo dục, có chữ ký và đóng dấu từ 3 năm trước của cơ quan?

- Không "nhưng" gì cả. Cô nằng nặc xin đi học, thì bây giờ phải tự gánh lấy hậu quả. "Vạn vật luôn biến động" ba năm trước khác, bây giờ mọi thứ đều đã thay đổi. Cô phải tự đi tìm việc mới, thông cảm cho chúng tôi!

Thất vọng ê chề, Nhật Tân lê từng bước ra khỏi cơ quan cũ.

Cô đã đi gõ cửa xin việc ở nhiều nơi, nhưng tất cả đều lắc đầu. Dường như người ta đã nhận được chỉ thị của trên là phải từ chối giúp đỡ cô. Dường như đang có một "thế lực đen tối" nào đó cố tình đeo bám để khống chế và hành hạ cô gái khốn khổ. Cũng có những ánh mắt nhìn Nhật Tân ái ngại, nhưng chính họ cũng "lực bất tòng tâm". Người thân, bạn bè không ai dám quan hệ với Nhật Tân, hoặc công khai giúp đỡ cô, vì sợ bị liên luỵ, phiền phức.

Không có chỗ ở, Nhật Tân đành phải ngủ nhờ mấy cái lều tạm trong chợ Rồng, trong vườn hoa, dưới mái hiên của Công ty Du lịch, ngay tại vỉa hè đường phố... Ngày nắng còn đỡ, những đêm mưa mới thực sự khốn khổ. (Sau này, trong "Thẻ chứng nhận cán bộ hưu" của mình, Trần Thị Nhật Tân đã khai địa chỉ nơi cư trú là "Vỉa hè đường phố Nam Định". Cái thẻ đó, chị luôn giữ bên mình làm kỷ niệm cho đến ngày nay).

Không còn tiền ăn, cô gái trẻ vừa tốt nghiệp đại học đành phải làm thuê đủ thứ nghề: Rửa bát cho quán phở, giặt giũ, móc cống, kéo xe cải tiến... Ai thuê việc gì cô cũng làm để có chút tiền lẻ sống qua ngày.

Vừa đi làm thuê, kiếm sống, Nhật Tân vừa tranh thủ thời gian dồn tâm trí vào viết đi viết lại bản thảo tiểu thuyết "Dòng xoáy".

Một lần, đang gò lưng, mướt mồ hôi kéo chiếc xe cải tiến chở gạch thuê đi qua hồ Vị Hoàng, Nhật Tân bất ngờ gặp ông Phan Điền, nguyên Bí thư Tỉnh uỷ đã nghỉ hưu. Hồi còn công tác, ông Phan Điền rất trân trọng anh em văn nghệ sĩ. Những dịp Xuân về, Tết đến, ông thường cho tổ chức gặp mặt văn nghệ sĩ tiêu biểu của tỉnh, chiêu đãi một bữa cơm thân mật và tặng quà cho anh chị em. Năm 1973, thời chiến tranh bao cấp, giao thông đi lại khó khăn, Bí thư Tỉnh uỷ Phan Điền đã  xin Bộ Giao thông hàng chục cái thẻ lên tàu xe không mất tiền, để ưu tiên cấp cho anh em văn nghệ sĩ đi thực tế sáng tác... Giờ đây, Bí thư Phan Điền đã nghỉ hưu, ái ngại cho hoàn cảnh của Nhật Tân, ông mời cô về nhà mình ở tạm. Ngày đó đất nước còn khó khăn, một cựu Bí thư Tỉnh uỷ như Phan Điền cũng sống hết sức đạm bạc. Vợ mất sớm, các con đã xây dựng gia đình ở riêng, ông ở cùng vợ chồng một cô cháu gái, nhưng phải tự lo cơm nước, giặt giũ, lại còn tăng gia nuôi lợn để cải thiện kinh tế.

Vậy là từ đó, ngày thì Nhật Tân đi làm thuê, làm mướn để kiếm sống. Tối cô về nhà cựu Bí thư Tỉnh uỷ để tá túc ngủ nhờ và tiếp tục... viết văn. Thấy đã có ông Phan Điền "bảo lãnh" cho Nhật Tân, nhiều người tốt cũng bắt đầu công khai giúp đỡ, tạo điều kiện cho cô.

Sau một thời gian, Nhật Tân đã tích luỹ được khoản tiền nho nhỏ, cô thôi đi làm thuê làm mướn, mà mở quán bán phở. Cuộc sống cũng đỡ vất vả đôi chút. Đó cũng chính là thời điểm Đảng và Nhà nước ta bắt đầu thực hiện công cuộc đổi mới toàn diện đất nước.


6 - GIAN NAN ẤN HÀNH TIỂU THUYẾT "DÒNG XOÁY"

Bản thảo cuốn sách được viết đi viết lại hàng chục lần, rồi cuối cùng cũng xong. Nhưng khi Nhật Tân đưa cho mấy người bạn văn thân thiết ở Nam Định đọc xong, ai cũng lắc đầu: Viết thì hấp dẫn, nhưng sẽ chẳng ai dám in! Vì đây là một bản thảo có nội dung "như phản động", toàn đề cập đến những chuyện tiêu cực, nhạy cảm nhất của ngành Giáo dục ở một địa phương thời bấy giờ. Nếu sách in ra thì chẳng những tác giả, mà nhà xuất bản cũng có thể bị... đi tù như chơi!

Nữ tác giả trẻ không cam chịu khuất phục, bởi cô đã bị dồn tới đường cùng, không còn gì để mất. Nhật Tân đã gửi bản thảo đi xin ý kiến nhiều nhà văn có uy tín ở Hà Nội, trong đó có nhà văn Sơn Tùng (tác giả của "Búp sen xanh" rất nổi tiếng hồi đó) và Chu Thành (tức nhà thơ trào phúng Tú Sót, 1930 - 2006, tác giả của bài thơ hài hước "8 tháng 3 muôn năm" nổi tiếng), cán bộ biên tập của Nhà xuất bản Thanh niên. Cả hai người này khi đọc xong bản thảo, đều rất ủng hộ cô. Chu Thành là người đọc bản thảo lần thứ nhất rất kỹ, ông viết bản nhận xét kín 4 trang giấy khổ lớn, đầy cảm tình: Kết cấu  khá chặt chẽ. Văn viết trong sáng ngắn gọn. Nhờ có vốn sống phong phu, thể hiện chân thực, sinh động; chi tiết văn học được chọn lọc và sắp xếp nhuần nhuyễn, nên "Dòng xoáy" có sức lôi cuốn người đọc...

Cuối cùng, Biên tập viên Chu Thành đã thuyết phục được Nhà xuất bản Thanh niên cấp giấy phép cho tác giả "Dòng xoáy" liên kết, tự bỏ vốn ấn hành 4.000 cuốn sách.

Nhưng khi Nhật Tân mang bản thảo và giấy phép của Nhà xuất bản Thanh niên đến Nhà in Nam Định liên hệ, thì người giám đốc không dám nhận in, vì sợ liên lụy: "In xong cuốn này giúp em, thì bọn anh cũng đóng cửa xí nghiệp luôn à!"

Một buổi chiều, khi Nhật Tân lang thang đến Hiệu sách nhân dân thành phố Nam Định, thì nhìn thấy một chiếc xe tải nhỏ đang dỡ hàng. Thành xe đề chữ "Nhà máy in Tiến Bộ". Cô mạnh dạn đến hỏi một phụ nữ đã đứng tuổi:

- Chị ơi, chị là nhân viên của Nhà máy in Tiến Bộ?

- Cô hỏi có việc gì? Tôi là Giám đốc Nhà in đây!

- Ôi, thế thì may mắn cho em quá, em đang muốn in một cuốn sách. Xin chị giúp em với...

Rồi Nhật Tân trình bày hết nỗi khó khăn, gian nan của mình để hoàn thành bản thảo cuốn sách như thế nào.

Chị Nguyễn Thị Đính, Giám đốc Nhà in Tiến Bộ nghe xong, nói ngay:

- Quan trọng là cuốn sách của em đã được Nhà xuất bản cấp phép, việc ấn hành là hợp pháp. Hôm nào mời tác giả mang bản thảo và giấy phép xuất bản lên Hà Nội, đến nhà in Tiến Bộ làm thủ tục hợp đồng. Tôi sẽ giúp cho.

Nhìn tấm danh thiếp của chị nữ Giám đốc đưa mà Nhật Tân mừng vui khôn tả. Cô chuyển ngay cho chị Đính tập bản thảo trước. Nhưng vài hôm sau, khi lên Hà Nội làm hợp đồng, thì dù đã cố gắng hết mức, kể cả vay mượn, cô cũng chỉ đáp ứng được số kinh phí khoảng một nửa. Lãnh đạo Nhà in hội ý, chị Giám đốc tốt bụng tuyên bố: "Nữ tác giả Trần Thị Nhật Tân là trường hợp đặc biệt, người đã trực tiếp phục vụ chiến đấu ở cầu Hàm Rồng, giờ lại đang dũng cảm đấu tranh cho lẽ phải... nên chúng tôi ủng hộ tiền công, chỉ phải nộp tiền giấy và mực".

Khi cần bản sách đầu tiên lấy từ nhà in còn thơm mùi giấy mực, Nhật Tân đã bật khóc. Có những nữ công nhân in đã kịp đọc những trang viết đầy mồ hôi và những nỗi đau đời ấy cũng ôm cô khóc theo. Rưng rưng nước mắt, nữ tác giả trẻ ký tặng những bản sách đầu tiên cho những công nhân tốt bụng và nhiệt tình ấy, nhưng họ kiên quyết không nhận biếu miễn phí, mà đòi trả tiền theo giá bìa.

Mang sách mới nộp lưu chiểu, báo cáo cho Nhà xuất bản xong, Nhật Tân chọn hai cuốn đóng xén đẹp nhất, háo hức đến giới thiệu và chào hàng tại Hiệu sách Nhân dân lớn nhất Tràng Tiền (Hà Nội). Bà Dung, giám đốc Hiệu sách nhìn nữ tác trẻ ái ngại hỏi:

- Cô định phát hành kiểu gì, có bao nhiêu cuốn, gửi đi những đâu?

- Dạ, em định nhờ chị giúp đỡ phát hành giúp 4.000 luôn, gửi đi đâu là tuỳ chị a.

- Cô nói dễ dàng thế! Chúng tôi muốn giúp cô, cũng đành chịu thôi, vì độc giả chưa biết Trần Thị Nhật Tân là ai. Hiệu sách lại đang chuyển đổi thực hiện cơ chế thị trường. Chúng tôi chỉ có thể cho tác giả "ký gửi" hàng thôi. Nghĩa là, cho cô để nhờ một hai trăm cuốn ở đây, bán thử. Nếu hết hàng, chúng tôi sẽ báo lấy thêm, nếu không bán được mà ế hàng thì cô đến mang về...

- Ôi, thế thì chết em rồi, lấy tiền đâu mà trả chi phí cho Nhà in và Nhà xuất bản? Mong chị thương tình mua đứt, bán gọn giúp em.

- Thế cô in mỗi cuốn sách này hết bao tiền?

Nữ nhà văn trẻ thật thà bảo:

- Nhà in giúp tiền công, chỉ phải trả tiền giấy và mực, hết một ngàn (1.000) đồng cuốn thôi ạ

- Nếu tôi mua đứt, thì chỉ có thể trả hết giá cho cô là tám trăm (800) đồng mỗi cuốn!

Nhật Tân lắc đầu cười mà như mếu. Như thế thì khác gì bán giấy cân!

Cô tặng sách cho một số nhà văn, nhà báo, bạn bè thân thiết tại Hà Nội, số sách đã in đành phải nói khó để gửi kho, rồi thuê người chuyển một ít lên tàu đưa về Nam Định bán thử.

Chuyện phát hành sách "Dòng xoáy" ở quê nhà của Nhật Tân cũng chẳng khá gì hơn. Thậm chí tất cả các hiệu sách đều lắc đầu từ chối cô, bởi họ ngại phiền toái và liên luỵ.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=184706

Một nhà văn" Hồng nhan bạc phận" ( Phần 3 - 4 )
honglam | 16 Sep, 2009, 19:51 | BÀI BÁO | (145 Reads)


              MỘT NHÀ VĂN " HỒNG NHAN BẠC PHẬN" HAI LẦN ĐƯỢC GẶP TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN VĂN LINH    ( PHẦN 3 VÀ 4 )

    Tròn 20 năm trước, vào "đêm trước" của công cuộc đổi mới đất nước Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, người lãnh đạo cao nhất của Đảng ta, đã hai lần viết thư tay gửi cho một nữ nhà văn, tác giả một cuốn sách đã gây "sốc" cho cả Nam Định hồi bấy giờ, mà ông tình cờ đọc được. Hơn thế, Tổng Bí thư còn mời nữ nhà văn đến để gặp gỡ và lắng nghe "Những chuyện cần làm ngay".

Nữ nhà văn có vinh dự đặc biệt đó là Trần Thị Nhật Tân, tác giả của tiểu thuyết "Dòng xoáy" từng xôn xao dư luận một thời... Nhưng rất ít người biết câu chuyện về cuộc đời của người đàn bà "hồng nhan bạc phận", bị dòng xoáy cuộc đời cuốn đi ấy, đã viết di chúc "hiến nhà làm từ thiện", bây giờ vẫn sống âm thầm trong một ngõ vắng ở Thành Nam...


     Phóng sự- Tư liệu của tác giả - Nhà thơ Đặng Vương Hưng
                              
                         

                                

            Trần Thị Nhật Tân thời làm cô giáo chống tiêu cực và viết tiểu thuyết tại Nam Định



                        ( Tiếp theo phần 1 & 2)

3 - " Bị công an bắt " và những tin đồn chết người 

    Khoảng một tuần sau, Nhật Tân bất ngờ được mời đến cơ quan Công an tỉnh để "làm việc". Tiếp cô là hai cán bộ An ninh Văn hóa. Họ rất lịch sự và nhã nhặn:

- Chúng tôi đã đọc bản thảo tiểu thuyết "Dòng xoáy" của chị.

Nhật Tân chột dạ: Chết rồi! Không hiểu sao Công an lại biết được bản thảo này, khi mà nó còn nằm trong cái hòm gỗ được khóa kỹ trong phòng tập thể của giáo viên? Ai đã "tố cáo" nó với cơ quan an ninh?

- Xin chị bình tĩnh, hôm nay chúng tôi cho mời chị đến để đề nghị chị giúp Công an làm rõ mấy vấn đề: Chị viết bản thảo tiểu thuyết này nhằm mục đích gì? Nội dung phản ánh trong đó bao nhiêu phần trăm là sự thật? Có tổ chức nào đứng đằng sau xúi giục, hay thuê chị viết không?

"Đằng nào thì Công an cũng biết rồi, thôi thì cứ sự thật mà nói, có muốn giấu cũng chẳng được". Nghĩ thế, nữ nhà văn tương lai đã nói hết những vấn đề bức xúc trong đời sống, công việc và những điều muốn viết trong tác phẩm của cô. Hai cán bộ an ninh ghi chép rất đầy đủ. Cuối cùng, họ đề nghị cô ký vào "Biên bản ghi lời khai".

Đợi Nhật Tân ký xong, một cán bộ Công an bảo:

- Nói thật, là cá nhân tôi đọc bản thảo "Dòng xoáy" thấy chị viết tác phẩm này rất hấp dẫn, phản ánh đúng thực tế. Nhưng vì có đơn thư tố cáo,   chúng tôi phải làm theo chức trách nhiệm vụ được giao. Chúng tôi sẽ khẩn trương hoàn chỉnh văn bản và báo cáo vụ việc này lên trên. Chị cứ ra về và yên tâm làm việc bình thường.

Rồi anh này hạ giọng, nói nhỏ:

- Nhưng mà muốn đấu tranh, chị cũng phải có phương pháp đấy. Nếu chỉ dũng cảm thôi thì chưa đủ. Bởi như nghề Công an của chúng tôi, nếu không giỏi võ thuật mà lại tấn công tội phạm thì rất dễ bị hi sinh đó!

Từ trụ sở Công an tỉnh ra về, mà Nhật Tân thầm cảm ơn hai anh cán bộ An ninh đã giúp cô vững tâm hơn.

Chuyện chỉ có vậy. Nhưng không hiểu sao ngay tối hôm đó, cả thành phố Nam Định đã đồn ầm lên: Cô giáo Nhật Tân vừa bị Công an bắt, có thể sẽ bị đi tù, vì tội liên quan đến... tuyên truyền phản động!

Nhiều bạn bè, người thân lo lắng kéo đến hỏi thăm, động viên Nhật Tân. Nhưng cũng có những người sợ hãi, tìm cách xa lánh, tránh gặp mặt cô, vì sợ bị "liên luỵ". Một số ít kẻ thì vui mừng, hả hê trong bụng...

Ngày đó, mỗi khi cô giáo Nhật Tân ra đường, người ta thường chỉ chỏ, xì xào sau lưng. Có phụ huynh học sinh đã xin cho con mình học lớp khác cô Tân, để khỏi bị ảnh hưởng. Nhà trường đã buộc cô phải nghỉ dạy, để ổn định tình hình. Sống trong tâm trạng bực bội, ấm ức, lo lắng và dằn vặt; nhưng Nhật Tân không thể làm gì hơn. Không thể tự mình đi giải thích, thanh minh với tất cả mọi người, cô đành viết đơn cầu cứu cơ quan Công an giúp đỡ...

Thật bất ngờ, hai tuần sau đó, Công an tỉnh Hà Nam Ninh (cũ) đã cho mời Nhật Tân lên gặp. Đích thân ông Phạm Văn Bổng, Trưởng ty Công an tỉnh hồi đó đã tiếp nữ nhà văn tương lai. Khi Nhật Tân được người sĩ quan trực ban đeo quân hàm, băng đỏ, dẫn vào phòng khách của Trưởng ty, trên bàn đã bày sẵn đĩa bánh kẹo thơm ngon và ấm trà bao bạc (hồi đó, những thứ này còn hiếm và rất quý).

Ông Trưởng ty Công an mặc thường phục tươi cười bắt tay Nhật Tân. Sau khi trực tiếp rót nước chè, mời cô ăn bánh rồi, ông thân mật nói ngay:

- Chú vừa đọc hồ sơ lý lịch của cháu đã được xác minh và kết luận rõ ràng: Ông ngoại cháu tuy có làm quan án sát, nhưng có tinh thần yêu nước và chống Pháp. Bố cháu từng tham gia hoạt động cách mạng từ hồi còn trẻ, bị địch bắt và tù đầy, không may bị mất sớm. Cháu mồ côi cha mẹ, mà còn cố gắng học tập, vươn lên được là rất tốt.

Chú đã nghe báo cáo về vụ việc của cháu. Chú cũng đã đọc bản thảo tiểu thuyết "Dòng xoáy". Tuy không am tường về văn học lắm, nhưng theo chú thấy cháu xây dựng hình tượng nhân vật khá điển hình. Về cơ bản, nội dung tác phẩm này là tốt. Cháu đã dám đấu tranh với những tiêu cực, lạc hậu, ủng hộ cái mới vì một xã hội công bằng và tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, cháu cần phải sửa chữa theo hướng văn học hoá và nghệ thuật hơn nữa, đừng viết thẳng thắn quá, như ám chỉ ai đó cụ thể, sẽ làm cho một số người phản ứng.

Nhật Tân không ngờ một ông Trưởng Ty Công an, chỉ quen ra lệnh sử dụng "dao găm súng lục" để bắt trộm cướp, lại sâu sát hoàn cảnh của mình đến thế. Ông khiêm tốn tự nhận là "không am tường về văn học lắm" nhưng thật ra đã đọc được cả ruột gan của một tác giả như cô. Sự sâu sắc, độ lượng và chân tình của ông Trưởng ty Công an đã khiến Nhật Tân rưng rưng cảm động.

- Thưa chú, vậy cháu phải làm gì bây giờ?

- Cháu nên bình tĩnh, sau buổi gặp chú hôm nay hãy về công tác bình thường. Chú đã ký công văn gửi cho cơ quan cháu, thông báo kết luận của Công an. Mọi sự hiểu lầm rồi sẽ qua đi. Điều quan trọng là cháu phải làm việc cho tốt. Cứ tiếp tục sáng tác thơ và văn cho hay. Cứ viết những tác phẩm mà cháu thích, nhưng nhớ là phải vì cái chung, đừng vì cá nhân ai.

"Được lời như cởi tấm lòng". Ông Trưởng ty Công an đã giúp Nhật Tân "giải oan". Nhưng rắc rối và thử thách của cuộc đời thì vẫn còn đang còn đợi cô ở phía trước...


   
4 - Đầy trắc trở khó khăn vì đi học viết văn

  Năm 1976, Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức tuyển sinh lớp chuyên tu Viết văn Nguyễn Du khóa I, thời gian học liền trong ba năm tại Hà Nội. Dự thi khóa học này hầu hết là những nhà thơ, nhà văn đã thành danh và nổi tiếng cả nước, vừa bước ra từ chiến tranh. Trần Thị Nhật Tân hào hứng nộp hồ sơ, đi thi. Và cô đã vô cùng sung sướng khi nhận được "Giấy báo trúng tuyển", giấy này ghi rõ: Ngày nhập trường sẽ thông báo sau.

Nhưng chờ đợi mãi, một hôm, cô nhận được thư riêng của ông Bảo, Trưởng phòng Tổ chức nhà trường viết đại ý: Lớp Viết văn Nguyễn Du khoá I đã khai giảng được 6 tháng. Trần Thị Nhật Tân là nữ thí sinh đạt điểm cao cả về văn hóa và tác phẩm, nhưng sao không đến nhập học? Nếu Nhật Tân còn muốn đi học, thì hãy lên Hội Nhà văn Việt Nam gặp thày Nguyễn Xuân Sanh.

Tác giả của câu thơ nổi tiếng "Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà" vừa thấy Nhật Tân đã trách: Cô là một cây bút làm thơ thiếu nhi hiếm hoi, được thày Phạm Hổ cho điểm năng khiếu khá cao, nhưng tại sao lại bỏ cuộc? Trong khi rất nhiều người khác muốn vào học mà không trúng tuyển. Phòng Giáo dục thành phố Nam Định đã có ý kiến: Trần Thị Nhật Tân là giáo viên giỏi, không đồng ý cho đi học, thì sao cô còn nộp hồ sơ thi vào Trường Nguyễn Du? Tiếc cho cô, vì Hội Văn học - Nghệ thuật Nam Định đã giới thiệu một người khác thay thế rồi. Cô hãy về yên tâm công tác và đợi khóa sau nhé!

Năm 1982, Trần Thị Nhật Tâm lại nộp hồ sơ xin thi vào học Khóa II của Trường Viết văn Nguyễn Du và cô lại trúng tuyển. Nghe nói, một lãnh đạo của Hội Văn học - Nghệ thuật Nam Định đã dùng cả xe ô tô công, đưa một cây bút nữ thân thiết của riêng mình lên trường giới thiệu, đề nghị thay thế Nhật Tân, nhưng không được nhà trường chấp nhận.

Tuy nhiên, con đường đến trường Viết văn của Nhật Tân vẫn chưa hết gian nan. Lãnh đạo Phòng Giáo dục thành phố Nam Định vẫn "bảo lưu" ý kiến: Cô này là giáo viên dạy giỏi, chúng tôi chưa tìm được người thay thế, không thể cho đi học được!

Không cam chịu "thất bại" một lần nữa, Nhật Tân đã về thủ đô gặp lãnh đạo Hội Nhà văn Việt Nam, Ban Bí thư Trung ương Đoàn, nhờ nhiều văn nghệ sĩ uy tín viết thư tay, nhờ cả ông Trưởng Ty Công an tỉnh tác động... Cuối cùng, Phòng Giáo dục thành phố Nam Định buộc phải chấp nhận đề nghị của cô, với một điều kiện: Cô giáo Nhật Tân phải làm giấy cam đoan sau khi tốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du sẽ trở về Nam Định dạy học, không được xin chuyển ngành đi đâu.

Các thủ tục giấy tờ nhiêu khê thời bao cấp đã làm Trần Thị Nhật Tân về  nhập trường chậm đúng... 6 tháng so với các học viên khác. Ông Trưởng phòng Tổ chức Trường Viết văn Nguyễn Du dương mục kỉnh lên, nhìn Nhật Tân lắc đầu: "Cô vào trường chậm nửa ngày tôi còn châm trước được, chứ chậm nửa năm thì chúng tôi chịu rồi".

Đúng là chuyện dở khóc, dở cười "trở đi mắc núi, trở lại mắc sông". Lại những ngày khốn khổ của Nhật Tân. Cô đánh liều đi gõ cửa hết nơi này đến nơi khác: Hội Nhà văn Việt Nam, Bộ Văn hóa, Ban Tư trưởng - Văn hóa Trung ương... Rất may, ông Hà Xuân Trường đã có ý kiến với nhà trường ủng hộ cô. Nhật Tân phải viết cam kết: Tranh thủ tự học những kiến thức mà 6 tháng qua cô không được nghe giảng, tham gia đầy đủ các kỳ thi hết môn và đạt điểm chuẩn trở lên... nếu không đạt thì sẽ tự nguyện về quê dạy học.

Rất may là sau đó, thi kết thúc tất cả các môn, Nhật Tân đều vượt qua điểm chuẩn. Thậm chí có môn chính trị cô còn đạt điểm 9, được thày dạy biểu dương trước lớp.

Dù đôi lần, do tính cực đoan và "quá hâm" trong con mắt một số ít người, Nhật Tân đã suýt bị cho thôi học. Người đồng cảm và đã dũng cảm đứng lên bảo vệ Nhật Tân nhiều nhất là nhà thơ Pờ Sảo Mìn, dân tộc Pa Dí. Vượt qua bao khó khăn, cuối cùng cô cũng đã tốt nghiệp và ra trường.

Sau ba năm học ở Trường Viết văn Nguyễn Du, hành trang vào đời của Trần Thị Nhật Tân đã có thêm tấm Bằng Đại học chuyên tu của Trường Đại học Văn hóa, cùng hàng chục bài thơ, truyện thiếu nhi đã đăng trên báo chí Trung ương. Cô hăm hở trở về quê Nam Định với hi vọng dù chẳng có "Vinh quy bái tổ" (như người xưa vẫn nói) thì chí ít cũng thuận lợi hơn trong công tác và tương lai.

Nhưng không ai ngờ, đón đợi "tân khoa" Nhật Tân ở quê nhà là quãng thời gian thử thách khó khăn nhất trong cuộc đời cô.

                                                                ( Còn nữa )

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=184449

Một Nhà văn" hồng nhan bạc phận" ( Phần 1 và 2 )
honglam | 15 Sep, 2009, 19:43 | BÀI BÁO | (240 Reads)

 


Một nhà văn "hồng nhan bạc phận"

hai lần được gặp Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh ( phần 1 và 2)

Tròn 20 năm trước, vào "đêm trước" của công cuộc đổi mới đất nước Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, người lãnh đạo cao nhất của Đảng ta, đã hai lần viết thư tay gửi cho một nữ nhà văn, tác giả một cuốn sách đã gây "sốc" cho cả Nam Định hồi bấy giờ, mà ông tình cờ đọc được. Hơn thế, Tổng Bí thư còn mời nữ nhà văn đến để gặp gỡ và lắng nghe "Những chuyện cần làm ngay".

Nữ nhà văn có vinh dự đặc biệt đó là Trần Thị Nhật Tân, tác giả của tiểu thuyết "Dòng xoáy" từng xôn xao dư luận một thời... Nhưng rất ít người biết câu chuyện về cuộc đời của người đàn bà "hồng nhan bạc phận", bị dòng xoáy cuộc đời cuốn đi ấy, đã viết di chúc "hiến nhà làm từ thiện", bây giờ vẫn sống âm thầm trong một ngõ vắng ở Thành Nam...

  Phóng sự- Tư liệu này của tác giả - Nhà thơ Đặng Vương Hưng, gồm các phần sau:

1  -  Cô bé mồ côi làm nhân viên Điện báo cầu Hàm Rồng

và hộ lý Viện Quân y Trung ương Quân đội 108

2  -  Làm cô giáo chống tiêu cực và viết tiểu thuyết

3  - "Bị Công an bắt" và những tin đồn chết người

4  -  Đầy trắc trở khó khăn vì đi học viết văn

5  -  Nơi thường trú: Vỉa hè đường phố Nam Định

6  -  Gian nan ấn hành tiểu thuyết "Dòng xoáy"

7  -  Cả thành phố Nam Định bị "sốc" và xôn xao

        8  -  Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã trực tiếp viết thư cho tác giả "Dòng xoáy"

9  -  Về Thủ đô gặp Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh

10 -  Đi Thành phố Hồ Chí Minh gặp lại bác Mười Cúc

   11 -  Bản di chúc hiến nhà và người đàn bà âm thầm trong ngõ vắng



                                             
          Trần Thị Nhật Tân thời làm nhân viên Bưu điện phục vụ chiến đấu tại cầu Hàm Rồng trong kháng chiến chống Mỹ

 1 - Cô bé mồ côi làm nhân viên Điện báo cầu Hàm Rồng

và hộ lý Viện Quân y Trung ương Quân đội 108

Trần Thị Nhật Tân tuổi Kỷ Sửu, sinh ngày 25-12-1949 tại thành phố Nam Định; là con thứ sáu trong một gia đình phong kiến yêu nước. Người cha hoạt động Việt Minh từ rất sớm, từng bị thực dân Pháp bắt và tù đày. Người mẹ phải một mình buôn bán, bươn chải nuôi cả đàn con nhỏ. Vì quá vất vả, nên bà đã mất sớm.

Mới mười tuổi, cô bé Nhật Tân đã bị mồ côi mẹ. Hai năm sau, người cha của cô cũng đau ốm mà qua đời. Hằn sâu trong ký ức tuổi thơ của cô bé là những ngày đói khổ. Để có cái ăn, cô phải tự đi bắt cua bắt ốc, đào cáy, cất vó tôm tép, kiếm sống qua ngày...

Đói khổ và phải sống tự lập từ bé, nhưng Nhật Tân lại học rất giỏi. Đầu năm 1961, cô bé được Trường cấp 2 Liễu Đề cử lên thành phố Nam Định tham dự kỳ thi học sinh giỏi môn toán lý toàn tỉnh và đã đoạt giải Nhất. Mùa hè năm đó, Nhật Tân là một trong tám học sinh của Liễu Đề đã thi đỗ vào cấp 3 Đông Biên (Hải Hậu); đồng thời, còn thi đỗ cả vào Trường Trung cấp Bưu điện miền Bắc. Do hoàn cảnh gia đình, cô đã quyết định nhờ người khai tăng thêm ba tuổi để đi học Điện báo. Đã vào trường học nghề, nhưng thật ra cô bé Nhật Tân còn ở tuổi thiếu nhi, bé nhỏ và gầy yếu. Khi cùng các bạn tham gia lao động tại Công trường Thuỷ điện Thác Bà, cô bé đã nhiều lần bị chảy máu cam, thậm chí ngất xỉu ngay tại công trường, nhưng vẫn phải cố gắng theo kịp bạn bè.

Lớp Điện báo của Nhật Tân tốt nghiệp ra trường đúng thời gian ở miền Nam vừa xảy ra sự kiện Mỹ - Nguỵ đưa anh hùng Nguyễn Văn Trỗi ra pháp trường xử bắn. Thanh niên cả nước sôi sục tình nguyên xung phong ra chiến trường đánh giặc, trả thù cho anh Trỗi. Trần Thị Nhật Tân được điều về Bưu điện Bờ Hồ, giữa Thủ đô Hà Nội làm việc, nhưng cô đã kiên quyết không nhận quyết định, mà năn nỉ xin... vào chiến trường. Nhật Tân đã nghĩ ra cách viết đơn tình nguyện và ngày nào cũng mang đến trụ sở của Trung ương Đoàn, xin được ra trận.

Đầu năm 1965, khi máy bay Mỹ ném bom cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa), theo nguyện vọng Nhật Tân đã được điều vào Hàm Rồng biên chế trong Tổ Điện báo, do Tỉnh đội Thanh Hóa phụ trách, phục vụ công tác chiến đấu tại đây. Tổ có bốn chị em, do chị Nguyễn Thị Lanh làm tổ trưởng. Đây cũng chính là thời gian xuất hiện tấm gương chiến đấu của anh hùng Trần Thị Tuyển. Khi chị Tuyển được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng thì chị Nguyễn Thị Lanh cũng được công nhận là Chiến sĩ thi đua.

Một lần, có đoàn văn nghệ sĩ từ Hà Nội vào Hàm Rồng thâm nhập thực tế sáng tác, đến thăm cả Tổ Điện báo. Họ gồm toàn những tên tuổi lớn và nổi tiếng: Nguyễn Đình Thi, Xuân Diệu, Huyền Kiêu, Thái Giang, Anh Thơ, Trần Văn Cẩn... Nhật Tân là cô gái da trắng, tóc dài, trẻ nhất Tổ Điện báo, nên được các bác, các chú văn nghệ sĩ rất quan tâm. Khi phát hiện trong sổ tay của Nhật Tân có một số bài thơ thiếu nhi "đọc được", nhà thơ Thái Giang đã khuyên cô nên viết nhật ký: "Thích gì thì cứ viết, cố gắng ghi lại thực tế cuộc chiến đấu sinh động của quân và dân Hàm Rồng". Sau đó, một số bài thơ của Nhật Tân đã được nhà thơ Thái Giang giới thiệu cho đăng trên báo Thiếu niên tiền phong. Một truyện ký về Hàm Rồng mà Nhật Tân viết cũng được Ty Văn hóa tỉnh Thanh Hóa tuyển vào sách. (Cũng nhờ ấn phẩm này mà nhiều năm sau, khi Trường Viết văn Nguyễn Du tuyển sinh khóa I, cô đã nộp thay cho năng khiếu và đã trúng tuyển. Nhưng vì nhiều lý do, phải đợi hơn 3 năm sau Trần Thị Nhật Tân mới được nhập học vào khóa II).

Hồi đó, cầu Hàm Rồng là một trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ, một biểu tượng kiên cường của Thanh Hóa anh hùng. Tổ Điện báo của Nhật Tân cũng phải hứng chịu bao trận mưa bom bão đạn như thế. Và trong một lần bom nổ sập hầm, cô gái trẻ đã bị rỉ máu tai, ngất xỉu vì sức ép bom Mỹ... Nhật Tân được đưa ra Thủ đô điều trị, sau đó, cô được giữ lại làm nhân viên của cơ quan Tổng cục Bưu điện ở Hà Nội.

Năm 1968, do yều cầu của trên, Nhật Tân được "trưng dụng" điều sang phụ trách Tổng đài của Viện Quân y 108, đóng ở Cầu Giấy. Tại đây, cô không chỉ làm nhiệm vụ đảm bảo thông tin liên lạc thông suốt cho bệnh viện, mà có thời gian còn kiêm thêm nhiệm vụ của một hộ lý và y tá (trực tiếp thay băng và tiêm thuốc) phục vụ thương bệnh binh. Ngày đó, do số thương binh từ chiến trường miền Nam đưa ra đông đến quá tải ở Viện Quân y  này, nên thời gian làm việc của Nhật Tân cũng căng thẳng. Ngày nào cô cũng trực liên tục từ 4 - 5 giờ sáng, kéo dài liên tục tới quá 12 giờ đêm. Do làm việc quá sức, Nhật Tân thường bị ngất xỉu ngay tại nơi làm việc. Năm 1970, cô buộc phải chuyển ngành về làm cán bộ Tổ chức của Ty Bưu điện Hà Nam Ninh.

Bắt đầu từ đây, số phận đã đẩy cô gái trẻ Trần Thị Nhật Tân vào một "dòng xoáy cuộc đời" biến cô thành một nhà văn bất đắc dĩ.

 

 2 - Làm cô giáo chống tiêu cực và viết tiểu thuyết

Không phải ai sinh ra, dù mong muốn, cũng có thể trở thành nhà văn - một danh xưng cao quý, nhưng nhọc nhằn, mà xã hội chỉ dành cho một số ít người. Vì nghề này thường thuộc về những người có nhiều trải nghiệm cuộc đời, sống nội tâm và rất dễ bị tổn thương tâm hồn. Trần Thị Nhật Tân cũng không phải là một ngoại lệ.

Cô gái trẻ Nhật Tân đã đến với nghề văn hết sức tình cờ. Đó là sau khi một số bài thơ thiếu nhi của cô được giới thiệu trên báo chí và in vào một số tuyển tập. Nhà thơ Định Hải, một nhà thơ chuyên viết cho thiếu nhi nổi tiếng, hồi đó đang làm Biên tập viên của Nhà xuất bản Kim Đồng, đã rất chú ý đến Nhật Tân. ng khuyên cô nên xin đi dạy học, để có điều kiện tiếp xúc với những tâm hồn ngây thơ trong trẻo của các em, sẽ dễ làm thơ thiếu nhi hơn.

Nghe lời khuyên có lý, lại gợi đúng với đam mê một thời, Nhật Tân đã "chuyển hướng" nghề nghiệp xin sang giáo dục. Để làm việc này, nhà thơ Định Hải đã báo cáo trường hợp của Nhật Tân với đồng chí Vũ Quang, Bí thư thứ Nhất Trung ương đoàn hồi đó. Trung ương Đoàn đã có công văn gửi Ty Giáo dục Hà Nam Ninh, đề nghị tạo điều kiện giúp đỡ trường hợp đặc biệt.

Vì có công văn của đồng chí Bí thư Trung ương đoàn và nhân sự lại là người đã có thành tích phục vụ chiến đấu trong quân đội, nên người ta ưu tiên cho cô làm Hiệu trưởng Trường Mầm non 8-3. Nhưng Nhật Tân lại không thích làm "sếp". Cô chỉ muốn được trực tiếp dạy học, để có thêm vốn sống, tiếp tục sáng tác. Ông Đoàn Xuân Phả, Trưởng phòng Tổ chức của Ty Giáo dục Nam Hà hồi đó đã rất ủng hộ nguyện vọng ấy. Bởi ngày đó, ngành giáo dục ở địa phương này còn rất thiếu giáo viên có trình độ. Nhiều giáo viên dạy cấp I chỉ mới tốt nghiệp Lớp 4, dạy cấp III cũng chỉ mới tốt nghiệp Lớp 10. Thấy Nhật Tân đã tốt nghiệp Trung cấp Bưu điện, lại có thơ thiếu nhi được đăng trên sách báo Trung ương, ông Phả liền cho cô đi dạy văn ở Trường Sư phạm Mẫu giáo của tỉnh. Nhưng chỉ được một thời gian ngắn, khi Trường Sư phạm Mẫu giáo của Hà Nam Ninh được sáp nhập với Trường của Trung ương ở Phủ Lý, theo nguyện vọng cá nhân, Nhật Tân đã được điều về dạy văn tại Trường cấp I Trần Quốc Toản, một trưởng điểm của thành phố Nam Định.

Tuy không được đào tạo cơ bản về sư phạm, nhưng với lợi thế về hình thức mảnh mai, da trắng, tóc dài, ăn nói có duyên, cô giáo Nhật Tân đã có những giờ giảng sáng tạo, chẳng giống ai. Cô thường dành thời gian đọc thơ, say sưa phân tích những cái hay, cái đẹp trong những thi phẩm đó. Cô Nhật Tân không chỉ giảng bài mà đã truyền cảm hứng cho các học trò... Nhiều học sinh trong lớp của cô sau này đã trở thành học sinh giỏi văn cấp tỉnh và toàn Miền Bắc. Nhưng một số ít đồng nghiệp đã ganh tị với cô từ trước, thì bắt đầu xì xào... Và "sóng gió cuộc đời" cũng bắt đầu nổi lên từ đây.

Chẳng là ngày đó Trần Thị Nhật Tân thỉnh thoảng vẫn có những bài thơ được giới thiệu trên báo chí Trung ương. Bài thơ "Về trường" sau khi in báo Thiếu niên còn được nhạc sĩ Hoàng Long phổ nhạc, phát sóng trên Đài Tiếng nói Việt Nam. Trong nhiều hội nghị ở tỉnh, vì hình thức trẻ trung xinh đẹp, lại được coi như một "tài năng trẻ của ngành", nên cô đã được mời đọc thơ. Thậm chí đọc xong, còn vinh dự được lãnh đạo tỉnh tặng hoa và cho ngồi bên ghế danh dự. Điều ấy, đã khiến một số đồng nghiệp khó chịu và ganh tị ra mặt.

Có kẻ đã đặt điều: Nhật Tân đã dùng nhan sắc kiểu "mỹ nhân kế", mê hoặc lãnh đạo để được làm giáo viên. Cô không được học sự phạm, cũng chẳng có trình độ, hay khả năng gì cả, nên đã giảng dạy sai phương pháp! Theo yêu cầu của Phòng Giáo dục, Nhà trường đã buộc phải họp để thành lập "Hội đồng dự giờ kiểm tra" gồm Tổ trưởng các Khối từ Lớp 1 đến Lớp 5, Bí thư Chi bộ, Đoàn Thanh niên, Công đoàn... liên tục yêu cầu dự giờ giảng một tuần liền để xem xét lại trình độ của cô Nhật Tân... Cuối cùng, Hiệu trưởng nhà trường đã kết luận: "Cô Nhật Tân dạy tốt, phương pháp của cô đã phát huy được tính chủ động, sáng tạo và gợi mở trí thông minh của học sinh. Chính con trai tôi đang học Lớp 4 cũng thích những giờ giảng của cô Nhật Tân, vì nó hấp dẫn, dễ hiểu. Chúng ta không nên cứ máy móc theo phương pháp sư phạm cũ".

Tuy nhiên, nhà trường vẫn yêu cầu Nhật Tân phải đi học thêm nghiệp vụ, hoặc chuyển công tác. Cực chẳng đã, Nhật Tân muốn làm hồ sơ xin thi vào Đại học Sư phạm, nhưng lại chưa có bằng tốt nghiệp cấp III. Cô yêu cầu người ta có thể lập Hội đồng tổ chức thi kiểm tra trình độ tại chỗ, cam đoan mình có thể giải được những bài toán khó nhất của trình độ giáo viên cùng khối, nhưng đã không được chấp nhận. Họ gợi ý: muốn yên chuyện, tốt nhất là cô phải chuyển trường khác.

Nhưng thật ra, đó chỉ là một cách để "hành" nhau. Bởi không một trường nào dám nhận cô giáo Nhật Tân, khi cấp trên chưa "bật đèn xanh". Thời đó, ngành Giáo dục chưa hề có dám "Nói không với tiêu cực" như bây giờ. Tất cả còn đang sống trong bao cấp, rất coi trọng chuyện báo cáo thành tích thi đua. Người ta cũng không dại gì lại "chứa chấp" một người "ngang bướng nhiều chuyện" như Nhật Tân. Cô đã "cả gan" làm văn bản gửi đi nhiều nơi về thực trạng giáo dục ở địa phương: Giáo viên trình độ thấp kém, chương trình sách giáo khoa không phù hợp, chất lượng học sinh kém cũng cứ đẩy lên lớp 100%, rồi chuyện thi giả, mua điểm, bán bằng... Thấy gửi văn bản lên Bộ Giáo dục không có hồi âm, mùa hè năm 1973, cô giáo Nhật Tân đã trực tiếp đi Hà Nội, đến cơ quan Bộ Giáo dục để phản ánh những chuyện tiêu cực... Nhưng mới nghe vài câu, ông cán bộ thường trực "đầu hói đeo kính trắng" đã thẳng thừng đuổi cô về mà không tiếp.

Thất vọng, trên đường trở về Nam Định, cô giáo Nhật Tân chợt nảy ra ý định viết tiểu thuyết. Chỉ có viết tất cả thành sách mới giúp cô giải tỏa phần nào những ấm ức bấy lâu nay.

Vậy là đêm đêm, Nhật Tân đã chong đèn vùi đầu vào bàn viết. Những con chữ cứ thế ồ ạt tuôn ra. Những trang bản thảo cứ thế dày lên từng ngày... Nhiều trang đọc lại thấy không ưng, Nhật Tân đã xé đi viết lại. Nhiều đoạn cô viết nhọc nhằn như chính cuộc đời mình đã trải qua.

Hàng năm sau, bản thảo tiểu thuyết "Dòng xoáy" đã hình thành. Nhật Tân hồi hộp mang đến nhà văn Chu Văn, với lời đề nghị: "Bác đọc giúp cháu xem đây có phải là tiểu thuyết hay chưa?"

Vài ngày sau, Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Hà Nam Ninh (cũ) đã đọc xong, vội cho người gọi ngay Nhật Tân đến. Ông trả lại bản thảo và kèm theo lời khuyên chân tình:

- Cô viết hấp dẫn đó, nhưng nội dung thế này thì nguy hiểm quá. Giữa thời buổi mọi người ăn còn chưa đủ, xã hội còn bao việc phải lo, làm sao mà  một mình cô chống tiêu cực được? Theo tôi, cô nên huỷ bản thảo này đi, coi như tôi chưa hề đọc nó.

Buồn và thất vọng vô cùng, nhưng Nhật Tân còn chưa biết một tai họa mới đang chờ đợi mình...
                                      ( Còn nữa )

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=184206

Trả lịch sử lại cho lịch sử
honglam | 10 Sep, 2009, 21:21 | BÀI BÁO | (155 Reads)
 

   Đầu tháng 7 vừa qua, trên một tờ báo tuần có bài viết " HÃY TRẢ LỊCH SỬ CHO LỊCH SỬ" đề cập đến vấn đề: Ở đâu mới đích thực là Đất Tổ Vua Hùng?  Đất Tổ Việt Nam ở Thuận Thành tỉnh Bắc Ninh chứ không phải ở Phong Châu tỉnh Phú Thọ. Sau khi báo đăng, đã có rất nhiều ý kiến khác nhau. Dưới đây là nội dung bài báo đó.


Trả lịch sử lại cho lịch sử

"
                                                                                                                             TRẦN QUỐC THỊNH

"Thủa còn thơ

Ngày hai buổi đến trường..."

Tôi học vỡ lòng lịch sử Việt Nam, đã là: "Tục truyền rằng họ Hồng Bàng làm vua nước ta đầu tiên. Tương truyền Đế Minh là con vua Thần Nông, gọi vua Phục Hy là bác, cháu nội Toại Nhân, chắt bốn đời ông Bàn Cổ. Đế Minh đã có vợ và sinh ra Đế Nghi, song khi đi tuần thú miền Ngũ Lĩnh lại lấy công chúa Vụ Tiên và sinh ra Lộc Tục, lớn lên Đế Nghi làm vua phương Bắc, Lộc Tục làm vua phương Nam. Lộc Tục thành lập bộ tộc Dâu, đóng lị sở ở Liên Lâu, đặt quốc hiệu là Việt Thường, xưng là Kinh Dương Vương. Kinh Dương Vương lấy Long Nữ là con gái Đồng Đình quân mà sinh ra Sùng Lãm.

Đế Lai, con Đế Nghi đem con gái là Âu Cơ xuống thăm phương Nam, Sùng Lãm và Âu Cơ gặp nhau, ý hợp tâm đầu, nên duyên cầm sắt.

Kinh Dương đổi quốc hiệu là Xích Quỷ rồi mất. Sùng Lãm nối ngôi xưng là Lạc Long Quân.

Lạc Long Quân và Âu Cơ sinh ra một bọc trăm trứng, trăm trứng ấy nở ra một trăm người con. Lạc Long quân bảo với Âu Cơ rằng:

- Ta là giống Rồng, nàng là giống Tiên, thuỷ hoả tương khắc không thể ở được với nhau, chi cho bằng chia đôi số con, nàng mang 50 con lên rừng, ta mang 49 con xuống biển, để lại con cả là vua, lấy hiệu là Hùng Vương (vua mạnh). Lớn lên Hùng Vương thấy đất Luy Lâu trống trải, thắng thì có đất xông lên nhưng thua thì không có chỗ lùi, mới dời lên đất Nghĩa Lĩnh là đất của cụ ngoại, có thế ỷ đất dựng đô, đổi quốc hiệu là Văn Lang, chia nước làm 15 bộ, bộ quê nhà gọi là bộ Vũ Ninh và truyền được 18 đời...".

Ngày 19 tháng 09 năm 1954, đại đoàn Quân Tiên Phong của Đại tá Vương Thừa Vũ tập trung ở cửa Đền Hùng chuẩn bị vào tiếp quản Thủ đô. Tại đây, đoàn quân được Bác Hồ thăm. Bác Hồ nói: "Các vua Hùng có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước". Bác không bảo vua Hùng là Quốc tổ cũng không bảo Phú Thọ là Đất tổ. Gọi vua Hùng là Quốc tổ, ta đã vô hình chung rút ngắn lịch sử Việt Nam lại, bởi vì trên vua Hùng còn có vương phụ là Lạc Long Quân, trên Lạc Long Quân còn có vương phụ là Kinh Dương. Kinh Dương vương còn là con rể Động Đình quân, Động Đình Quân là người nước Việt, Kinh Dương vương không thể đẻ ra Động Đình quân.

Kinh Dương vương dù là ông nội vua Hùng cũng không thể là Quốc tổ mà chỉ có thể gọi là Vương tổ. Bởi khi Người lập bộ tộc Dâu, thì ở vùng Dâu đã có người Việt rồi, đâu phải do Người sinh ra, cho nên đến nay ta vẫn không biết ai đã đẻ ra giống người Việt được. Và lại từ xưa đến nay, ta không có từ Quốc tổ mà chỉ có từ Tổ quốc. Tổ quốc là từ trừu tượng nhưng thiêng liêng, nó biểu thị hào khí non sông, linh hồn dân tộc, văn hoá tâm linh, tín ngưỡng của toàn dân, có công việc gì, ta bầy bàn thờ Tổ quốc và viết bốn chữ "Tổ quốc trên hết". Khi có chiến tranh, ta "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Nếu ta có ý tôn vinh Bác Hồ là "Cha già dân tộc", bà Trần Thị Dung được Trần Cảnh phong là "Linh Từ quốc mẫu"... Thì phải tôn Kinh Dương Vương mới đúng. Vị vua đầu tiên của  họ Hồng Bàng làm vua nước ta đã có quốc hiệu, vương sở, vương hiệu chứ không còn là một tù trưởng. Vua Hùng là vị vua thứ ba thời dựng nước. Và nên gọi Kinh Dương Vương là vương thuỷ tổ (vị vua đầu tiên), Lạc Long Quân là Vương thế tổ (vị vua kế tiếp).

Về đất tổ, có phải là dân tộc thiểu số đâu mà lập quốc ở miền núi? Người Việt lập quốc người ta chọn vùng đất ven sông Hồng phù sa màu mỡ, Kinh Dương vương lập quốc ở phía Nam sông Đuống và bắc sông Hồng, mãi khi Âu Cơ đem 50 người con lên rừng, Lạc Long Quân đem 49 người con xuống biển, miền núi, miền biển mới được mở mang.

Trải đời vua cha, qua đời vua con đến đời vua cháu mới lên Phong Châu. Lăng Kinh Dương vương ở đồng, miếu thờ Âu Cơ ở trong làng bị Pháp phá năm 1950 nhưng bức đại tự "Đại Nam tổ miếu" dân treo ở đình làng Á Lữ, xã Đại Đồng Thành, đền thờ Lạc Long Quân ở làng Bình Ngô, xã An Bình, huyện Thuận Thành (Bắc Ninh) hiện vẫn còn. Vậy đất Tổ Việt Nam ở Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh chứ không phải ở Phong Châu, tỉnh Phú Thọ. Cúng giỗ vua Hùng chúng ta tri ân vị vua tổ thứ ba của người Việt thời dựng nước, có công sáng lập nước Văn Lang truyền 18 đời vua (tuy có thuyết cho rằng 18 vị vua Hùng cùng tồn tại trên 18 khoảnh đất), và kỉ niệm lời nói nổi tiếng, mang tính giáo dục truyền thống mãnh liệt "Các vua Hùng có công dựng nước..." của Bác Hồ.

Câu ca dao phương ngữ Phú Thọ: Dù ai buôn bán ngược xuôi/ Nhớ ngày giỗ tổ mùng mười tháng ba.

Có lẽ là câu ca xuất phát từ những chi tộc trực hệ của Hùng Hiền vương (Hùng Vương thứ nhất), còn di hệ 99 người em vua Hùng nữa thì đâu phải vua Hùng đẻ ra? Người là "bác tổ" mới phải chứ?

Cúng giỗ vua Hùng ở Phú Thọ xong, lẽ ra chúng ta phải tổ chức hành hương về làng Á Lữ, xã Đại Đồng Thành lễ vương thuỷ tổ Kinh Dương và quốc mẫu Âu Cơ, về làng Bình Ngô, xã An Bình lễ Vương thế tổ Lạc Long Quân ở Thuận Thành tỉnh Bắc Ninh, tri ân người và nơi sinh ra Hùng Vương, đồng thời là nơi cắt rốn chôn nhau của Người. Thế mới gọi "quê hương là chùm khế ngọt" thế mới phải đạo lí "uống nước nhớ nguồn" (ẩm hà tư nguyên) của người Việt Nam.

Là sinh viên văn chứ không phải sinh viên sử, song trước sự việc Phú Thọ là đất tổ, Hùng Vương là Quốc tổ, tôi làm sách "Danh nhân lịch sử Kinh Bắc" để khẳng định rằng, mặc dù là truyền thuyết, song người xưa kể rằng, Kinh Dương vương, Lạc Long Quân, Âu Cơ đều là người Bắc Ninh, Hùng Vương cũng xuất xứ từ Bắc Ninh. Sách tôi công bố năm  trước thì năm sau lãnh đạo tỉnh Phú Thọ có xuống cùng lãnh đạo tỉnh Bắc Ninh thắp hương lăng Kinh Dương vương một lần rồi thôi.  Năm làm sách, tôi về chụp ảnh thì lăng Kinh Dương vương đứng chơ vơ giữa đồng làng Á Lữ. Sau sự việc trên, tôi về thì thấy có đền thờ và thủ nhang, tôi hỏi thì kinh phí do dân làng sở tại đóng góp, chứ không phải "Cháu xây dựng quê hương mới, làm ăn khấm khá về xây nhà cho ông".

Giỗ vua Hùng năm Mậu Tý 2008, tôi nghe đài nói "Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh đem ra cúng tổ một chiếc bánh chưng một tấn và một chiếc bánh dầy cũng một tấn".

Mấy ngày sau tôi nghe buổi phát thanh thời sự nói bánh chưng thiu, chảy đứt lạt và bánh dày độn xốp... đài yêu cầu cơ qua có vật phẩm ấy là Công viên văn hoá Đầm Sen phải xin lỗi nhân dân cả nước, và nhân danh nhân dân thành phố Hồ Chí Minh phải xin lỗi nhân dân thành phố Hồ Chí Minh nữa.

Tôi theo dõi, mấy ngày sau, Giám đốc công viên Đầm Sen xin lỗi qua loa về kĩ thuật "mọi năm chúng tôi thành công, năm nay không thành công" đó là bánh chưng thiu, còn không nói gì về bánh dày độn xốp cả.

Tôi liền đem ba cuốn sách của tôi: Danh nhân lịch sử Kinh Bắc (828 trang do nhà xuất bản Lao Động 2004), Văn hoá ẩm thực Kinh Bắc (716 trang do nhà xuất bản Văn hoá-Thông tin 2004), và Chèo Cổ truyền làng Thất Gian (792 trang do nhà xuất bản Văn háo-Thông tin 2007), ba tài liệu này góp phần chứng minh Bắc Ninh là cái nôi văn minh lúa nước của đồng bằng Bắc Bộ và là nơi lập quốc của người Việt cổ. Gặp phụ trách buổi phát thanh thời sự  của đài Tiếng nói Việt Nam, tôi nói:

- Cơ sở đã làm ra cái bánh dày một tấn thì người ta không thiếu gạo mà độn xốp, ta thử xem mặt trái của nó là gì?

Nhưng ông Đào Nguyễn từ chối mọi đàm luận với lí do "tôi cũng sắp hưu rồi". Cho đến giỗ vua Hùng năm nay (Kỷ Sửu 2009), thì thấy Phú Thọ xây đền và đúc tượng Lạc Long Quân và cũng gọi ngài là Quốc tổ (thế là hai Quốc Tổ!) và đền Âu Cơ, đúc tượng  Âu Cơ gọi là Quốc mẫu (may quá không thấy nói đến vợ vua Hùng).

Công bố Lạc Long Quân và Âu Cơ đẻ bọc trăm trứng ở núi Nghĩa Lĩnh! Trong nghi lễ có 100 thanh niên mặc quần áo trắng cầm cờ biểu tượng cho một trăm con trai Lạc Long quân được sinh ra ở Phú Thọ. Sau khi tường thuật đại lễ tại chỗ, các cơ quan thông tin đại chúng đưa tin các nơi như Đà Lạt, Kiên Giang, thành phố Hồ Chí Minh  tổ chức cúng giỗ, rồi nói đến cả Chử Đồng Tử và Tiên Dung ở Hưng Yên, Tản Viên Sơn Thánh và Mỵ Nương... tuyệt nhiên không đả động gì đến Kinh Dương vương và Bắc Ninh cả.

Nếu nói Lạc Long Quân là Quốc tổ thì phải gọi Hùng Vương là Quốc tôn, chứ sao con Quốc tổ bố cũng Quốc tổ? Bà Lý Chiêu Hoàng khi nhường ngôi cho Trần Cảnh, bà cũng nói: "Nhà Lý trải nhất tổ lục tôn". Năm ngoái, nhờ lộc Hùng Vương, Phú Thọ xây đền đúc tượng Quốc tổ Lạc Long Quân. Năm nay, lộc nhiều nếu lại xây đền và đúc tượng Kinh Dương vương nữa thì lại gọi Quốc tổ nữa hay sao?

Giá như các nơi xây đền đúc tượng thờ vọng thì không nói làm gì, đằng này dân của con xây đền đúc tượng bố mẹ để thờ mà không về quê gốc xin bài vị, tên hèm, sao sắc. Nghĩa là: "Tôi có tiền tôi cứ xây đền, đúc tượng tôi thờ", chẳng cần biết trước đó các ngài ở đâu, bài vị thế nào, sắc phong các triều ra sao, theo phong tục Việt Nam thật là thất lễ. Chưa kể phải rước bài vị từ đền phát tích đi!. Việc sáng tạo huyền thoại "Âu Cơ đẻ một bọc trăm trứng ở núi Nghĩa Lính" thì quả là ngộ. Vì đẻ ở Thuận Thành (Bắc Ninh) thì Lạc Long Quân mới bảo "Nàng mang 50 con lên rừng" chứ đẻ ở núi Nghĩa Lĩnh thì rừng đấy rồi còn lên đâu nữa? Ai đó cứ sáng tác từ "Quốc giỗ"? trong Hán Việt không có từ Quốc giỗ mà chỉ có từ Quốc lễ, ngày giỗ gọi là kị nhật hay là huý nhật.

Nghe nói vị Chủ tịch UBND tỉnh Phú Thọ yêu cầu các tỉnh từ sang năm phải góp giỗ. Các tỉnh tôi không nói chứ Bắc Ninh ai lại dân con của ông nội và bố mẹ ở quê lại lên góp giỗ nơi cư trú để cúng con và cháu của mình, còn quê gốc và giỗ ông, giỗ bố mẹ con cháu ở quê mới không góp về cúng các cụ thật là phi đạo lí.

Con chim sắp chết thường cất tiếng kêu than. Con người sắp chết thường cất lời nói phải. Tôi năm nay đã 74 tuổi có chết cũng đến cõi rồi. Mong ai đó dù có chức, có quyền đến đâu cũng đừng vì một động cơ nào đó mà bóp méo lịch sử. Bác Hồ nói: "Chúng ta không sợ khuyết điểm, chỉ sợ không dám sửa khuyết điểm". Ngay ngày thành lập Đảng ta, trước đây một số năm đã kỉ niệm vào ngày 6 tháng 1, sau lại sửa ngày 3 tháng 2 đấy thôi.

Hãy trả lịch sử lại cho lịch sử!


Miền quê của những di sản lịch sử, văn hoá tiêu biểu

  Đến bất cứ đâu trên mảnh đất Bắc Ninh - miền quê ''địa linh nhân kiệt", nơi từ nghìn xưa cho đến hôm nay luôn là phên dậu phía Bắc của kinh thành Thăng Long - Đông Đô - Hà Nội, cũng đầy ắp những kỉ niệm lịch sử được kết tinh trong những di sản văn hoá tiêu biểu ở khắp các làng.
      Bên kia sông Đuống, trên đất Thuận Thành uy nghiêm lăng mộ Kinh Dương Vương, đền thờ Lạc Long Quân -Âu Cơ tại làng Á Lữ - di tích thờ "Nam bang thuỷ tổ" (ông Tổ nước Nam). Thành cổ Luy Lâu ở xã Thanh Khương (Dâu) với các di tích dinh thự, phố chợ, đền đài, chùa tháp nguy nga còn lại của trung tâm chính trị, kinh tế thương mại, trung tâm Phật giáo và Nho giáo của nước ta trong thiên niên kỷ đầu công nguyên. 
                               
     

Lăng mộ Kinh Dương Vương ở Thuận Thành (Bắc Ninh)


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=183128

Bóng tóc
honglam | 05 Sep, 2009, 06:00 | THƠ | (154 Reads)
    

              

                  
 

      BÓNG TÓC


S
ông xanh đậm màu tình ái

Chiều nay ướt đầm tóc em

Gió đưa lược mềm

chải mượt dòng trong em gội


Khoảng trời mênh mông diệu
vợi

Lửng lơ màu nắng chơi vơi

Làn tóc chảy dài bóng soi

Quên ngày việc đồng quần quật


Quê mình bờ xôi ruộng mật

Thóc chìm, thóc nổi vàng ươm

Em như cây lúa thảo thơm

Anh treo trăng liềm đầu tháng


Chiều buông

Cánh chim bảng lảng

Tóc em rười rượi sông dài

                            

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=181913

1 2 3 4 5 6 7 8  Sau»